Bích Linh Lung nghe xong, sắc mặt lập tức nhu hòa xuống: - Thật là, người ta tặng ngươi lễ vật quý trọng như vậy, ngươi còn nói nàng thế kia.
Tổ An: - ...
Tức giận cũng là ngươi, hiện tại lại tới chỉ trích ta?
Ai, nam nhân thật khó.
Chờ chút, vì sao ta lại chột dạ.
Khương La Phu cũng hơi khác thường nhìn hai người, luôn cảm thấy quan hệ của bọn hắn có chút kỳ quái, bất quá mặc nàng tưởng tượng lại phong phú, cũng không nghĩ tới Thái Tử Phi đã bị Tổ An ủi.
Nàng lại lấy ra một cái túi thơm khác: - Đúng rồi, đây là Đạo Uẩn đưa ngươi.
Nhìn cái kia rõ ràng là túi thơm của nữ tử, khuôn mặt của Bích Linh Lung lạnh xuống.
Đến từ Bích Linh Lung, điểm nộ khí +33 +33 +33...
Tổ An nhận lấy túi thơm, phía trên có hương khí thanh nhã, những nữ nhân này mỗi cái đều có mùi thơm đặc biệt, cùng tính cách cũng coi như bổ sung cho nhau.
- Ngươi còn chờ cái gì.
Khương La Phu lắc lắc tay.
- Quà Đạo Uẩn tặng cho ngươi ở bên trong.
Tổ An sững sờ, mở túi thơm, phát hiện bên trong có một tấm phù văn, phù này không giống cái Sở Ấu Chiêu cầu trong miếu, mà là do Phù Văn Sư vẽ.
Chỉ cầm ở trong tay, liền cảm giác một cỗ khí tức rét lạnh.
Khương La Phu giải thích: - Đây là Tĩnh Tâm Phù tự tay Tạ Đạo Uẩn vẽ, mang ở trên người ngày bình thường mặc kệ là dưỡng thương hay tu hành, đều có thể làm cho ngươi yên tĩnh chuyên chú, gián tiếp tăng lên tốc độ dưỡng thương và tu luyện. Nàng lo lắng phù này ngươi đặt ở trên người không tiện, cho nên mới dùng túi thơm cất tránh cho hư hao.
- Vậy làm phiền hiệu trưởng tỷ tỷ giúp ta cảm ơn nàng.
Tổ An cất túi thơm vào trong lòng, đáng tiếc hắn không có thụ thương, hơn nữa tu hành không giống người khác, phù này cơ hồ không có tác dụng, nhưng tâm ý của đối phương lại vô cùng tốt, tự nhiên phải trịnh trọng cất giữ.
Nhìn hắn bỏ túi thơm vào trong ngực, Bích Linh Lung quay mặt đi, nàng cũng không biết tại sao mình lại tức giận, theo lý thuyết giữa hai người không có tương lai gì, nhưng nàng luôn có một loại cảm giác không thoải mái, như đồ chơi của mình bị người khác nhúng chàm.
Khương La Phu hé miệng cười nói: - Ngày sau chờ ngươi có thể xuất cung lại biểu đạt cám ơn, chắc hẳn nàng cũng không muốn ta đi cảm tạ.
Bích Linh Lung thoáng cái vểnh tai, nghe ý tứ của lời này, giữa hai người còn có cái gì.
Hoa tâm đại củ cải, sao dễ dàng trêu chọc nữ nhân như vậy.
Nhìn hệ thống liên tiếp thu điểm nộ khí, Tổ An vội vàng đổi chủ đề: - Ha ha, người khác đưa ta nhiều lễ vật như vậy, tỷ tỷ ngươi không biểu hiện một chút sao?
- Tỷ tỷ đến thăm ngươi không coi là lễ vật à?
Khương La Phu cười nói.
- Lại nói, các nàng đưa những lễ vật kia đã chu đáo, ta thực nghĩ không ra vật gì tốt, trước thiếu đi.
Tổ An ách một tiếng: - Ngươi nói thật có đạo lý, ta lại không phản bác được.
Khương La Phu đứng lên nói: - Được rồi, thăm cũng đã thăm, ta không chậm trễ ngươi nghỉ ngơi.
Tổ An nói: - Thực ra lưu thêm một lát bồi ta tâm sự cũng rất tốt.
Bây giờ hắn bị giam lỏng ở trong cung, không phải thật dưỡng thương, đã sắp khó chịu muốn chết rồi.
Khương La Phu nhịn không được cười lên: - Bây giờ thân phận của ngươi đặc thù, theo lý thuyết là không thể gặp người ngoài, ta là nhờ Thái Tử Phi, cũng không thể để nàng khó xử, về sau chờ ngươi khỏe, chúng ta có cơ hội lại tụ họp.
Nói xong nhìn hắn phất phất tay, nện bước tiêu sái đi ra ngoài.
- Khương lão sư, ta tiễn ngươi.
Bích Linh Lung theo sau, nhìn cũng không nhìn Tổ An một cái.
Tổ An buồn bực, mặc dù biết ở trước mặt người khác, không thể biểu hiện quá thân mật, nhưng ngươi như vậy cũng quá vô tình rồi.
Lại nói thời điểm hắn ở trong phòng buồn bực ngán ngẩm, trong ngự thư phòng, Hoàng Đế tự mình chơi cờ Chu Tà Xích Tâm yên lặng đứng ở dưới không nói một lời.
Trong lòng hắn âm thầm bội phục, trước đó vài ngày Hoàng Thượng rõ ràng có chút mất hồn mất vía, nhưng gần đây hắn đã triệt để bình tĩnh lại, khôi phục trầm ổn như ngày xưa.
Cách một hồi, Hoàng Đế rốt cục mở miệng: - Hai ngày nay Tổ An tiếp xúc những người nào?
Chu Tà Xích Tâm đáp: - Trước đó hắn đi Đông Cung, về sau trở lại phòng, Phác Đoạn Điêu, Tiêu Ti Côn đến tìm hắn, sau đó Hoàng Hậu cũng tới thăm.
- Hoàng Hậu?
Hoàng Đế nhíu mày, tay đang muốn hạ cờ nhất thời ngưng ở giữa không trung.
Chu Tà Xích Tâm giải thích: - Hoàng Hậu không chỉ thăm hắn, còn thăm mấy thị vệ khác, đưa chút dược tài, còn động viên bọn họ.
Lúc này Hoàng Đế mới gật đầu, những người này cứu Thái Tử, thân là người nhà mẹ đẻ của Thái Tử, nàng đi biểu đạt cám ơn cũng coi như hợp tình hợp lý.
Nói cho cùng, là hắn căn bản không có nghĩ tới phương diện khác, dù sao Hoàng Hậu và Tổ An mặt ngoài dùng tám gậy tre cũng đánh không đến quan hệ.
Chu Tà Xích Tâm tiếp tục nói: - Sáng nay Quốc Lập Học Viện Khương La Phu vào cung bái phỏng Thái Tử Phi, sau đó Thái Tử Phi mang nàng đi gặp Tổ An.
- Khương La Phu? Khương gia cũng coi như bán trung lập, còn có bối cảnh Tế Tửu, nàng tiến cung cũng không có gì.
Hoàng Đế dường như nghĩ đến sự tình thú vị gì, khóe miệng hơi giương lên.
- Ta nhớ ngày xưa Linh Lung và nàng có chút không hợp, bởi vì năm đó nhân tuyển Thái Tử Phi là Khương La Phu, về sau Khương La Phu chạy mới tuyển nàng, sự kiện này nàng một mực canh cánh trong lòng, kết quả lần này hai người lại tới cùng nhau.
Chu Tà Xích Tâm nói: - Dù sao cũng là chuyện cũ năm xưa, Thái Tử Phi biết đại thể, sao có thể một mực để loại sự tình này ở trong lòng.
Thân là tâm phúc của Hoàng Đế, hắn biết Hoàng Đế rất hài lòng đứa con dâu này, tự nhiên phải nói tốt.
