Hắn suy nghĩ một chút, đi tới bên ngoài viện, nhìn Hàn Phượng Thu nói: - Làm phiền Hàn đại nhân mang bọn ta đến chỗ linh cữu của nàng, chúng ta cần kiểm tra thi thể.
Người sống có thể nói dối, nhưng thi thể sẽ không.
Hàn Phượng Thu biến sắc: - Không được, đây tuyệt đối không được! Tuy nàng không phải chính phi của Tề Vương, nhưng cũng là nữ nhân của Vương gia, sao có thể bị người khác khinh nhờn!
Tổ An vừa cười vừa nói: - Lần này ta thân phụ hoàng mệnh muốn điều tra rõ án này, đương nhiên ta cũng tin tưởng Tề Vương... người trong phủ sẽ không hại Trắc phi nương nương, nhưng những dân chúng trên phố chưa hẳn tin, ngươi cũng biết rất nhiều lời đồn bát quái truyền đi cực nhanh, khó tránh khỏi cách hai ngày trên phố sẽ lưu truyền sự tình Tề Vương giết vợ chứng đạo, hoặc Tề Vương Trắc phi ở sau lưng trộm tình, bị phát hiện diệt khẩu... Nếu có thể điều tra rõ thi thể của Trắc phi nương nương đúng là chết bởi ngoài ý muốn, thì có thể trực tiếp kết án ngăn chặn miệng người trong thiên hạ, ta cũng là vì danh tiếng và thể diện của Tề Vương.
Hàn Phượng Thu bất đắc dĩ, Tề Vương ở dân gian danh tiếng rất tốt, xưa nay có danh xưng Hiền Vương, sao có thể có người chỉ trích Tề Vương như thế.
Nếu quả thật có loại đồn đại ác độc này, khẳng định cũng là ngươi cố ý lan ra.
Hắn biết Tổ An xưa nay không theo lẽ thường ra bài, không đáp ứng, loại sự tình này thật có thể làm ra được.
Thế nhưng sự tình kiểm tra thi thể Trắc phi nương nương làm sao có thể đáp ứng?
Rất nhanh song phương bên nào cũng cho rằng mình phải tranh luận, ai cũng không muốn nhượng bộ.
Đúng lúc này, bên cạnh truyền tới thanh âm nghi hoặc: - Các ngươi ở chỗ này ồn ào cái gì?
Tổ An nhìn lại, hai mắt không khỏi tỏa sáng, chỉ thấy mấy đôi nam nữ đứng ở cách đó không xa, bên trong có mấy vị quý phụ trang điểm, từng cái dung mạo đẹp đẽ, bất quá hấp dẫn người ta nhất là một mỹ nam tử cầm đầu, không phải sở thích của hắn có vấn đề gì, mà là đối phương thực quá tuấn tú.
Mặt như ngọc, phong độ thanh tao lịch sự, tuy nhìn đã đến trung niên, lại không tổn hại mị lực, ngược lại càng có một loại quang hoa năm tháng lắng đọng, cộng thêm phục sức xa hoa nhưng không có vẻ nhà giàu mới nổi, chỉ cần đứng ở nơi đó, cũng thành nhân vật chính trong đám người.
Trên đời lại có nam tử tuấn tú như thế?
Tổ An khiếp sợ không thôi, đã sắp theo kịp ta rồi!
- Gặp qua Thường Sơn công chúa, Ngọc đại nhân, Liên đại nhân, Liên phu nhân!
Hàn Phượng Thu hành lễ.
Trong lòng Tổ An hơi động, đã đoán được mấy người kia là ai.
Thường Sơn công chúa là muội muội của Hoàng Đế, trước kia gả cho công tử Ngọc gia, Tổ An nhìn nhìn, khuôn mặt chỉ có thể tính trung đẳng, có quý khí hơi thêm điểm, nhưng xương gò má cao, cả người lộ ra khí tức sắc bén, lại thêm tướng mạo có hai ba phần tương tự Hoàng Đế, thực rất khó khiến người ta sinh ra hảo cảm gì.
Mỹ nam tử kia hẳn là trượng phu của nàng, Trung Thư Thị Lang Ngọc Nam, người tướng mạo thành thật hẳn là Trung Thư Lệnh Liên Dư.
Nhắc tới cũng khôi hài, Liên Dư rõ ràng là người đứng đầu Trung Thư Tỉnh, chức vị của Ngọc Nam có thể tính cấp dưới của hắn, kết quả bọn hắn đi chung một chỗ, lại ẩn ẩn lấy Ngọc Nam cầm đầu.
Trừ Ngọc Nam khí chất nổi bật, nghĩ đến còn do bối cảnh gia đình của hai người.
Ngọc Nam là con trai trưởng của Ngọc gia đại danh đỉnh đỉnh, hiện nay phụ thân hắn là thượng thư Tả Phó Xạ Ngọc Huyền Trùng, Ngọc gia lại kinh doanh nguyên thạch, có thể nói phú khả địch quốc, lại thêm rất nhiều người trong gia tộc ngồi ở vị trí cao.
Còn Liên Dư, tuy cũng xuất thân quý tộc, nhưng Liên gia và Ngọc gia hoàn toàn không cách nào so sánh được.
Hơn nữa thê tử của Liên Dư là muội muội của Ngọc Nam, xem như con rể Ngọc gia, đi cùng trưởng tử như Ngọc Nam, khó tránh khỏi sẽ thấp hơn phân nửa.
Tổ An nhìn nữ tử bên cạnh Liên Dư, này hẳn là thê tử của hắn, dung nhan đẹp mắt hơn Thường Sơn công chúa rất nhiều, không hổ là nữ tử của Ngọc gia.
Trong đầu hắn hiện ra dung nhan tuyệt thế của Ngọc Yên La, nghĩ thầm gien của người Ngọc gia thật tốt, nam soái nữ xinh.
- Hàn tiên sinh, các ngươi tranh luận cái gì?
Ngọc Nam mở miệng hỏi thăm, tuy thanh âm của hắn khách khí, nhưng cả người có một loại khí chất cao ngạo.
Hàn Phượng Thu không chút ngang ngược, thân phận của đối phương quyết định hắn có tư cách ngạo khí, sau đó giảng cho bọn hắn nghe sự tình vừa mới phát sinh.
- Ngươi chính là Tổ An?
Sau khi nghe xong, không chỉ Ngọc Nam, ngay cả mấy người khác cũng nhìn về phía Tổ An, dù sao trong khoảng thời gian này hắn là hồng nhân chạm tay có thể bỏng.
Nghe đối phương tùy tiện gọi thẳng tên mình, trong giọng nói tràn ngập ý vị ở trên cao nhìn xuống, Tổ An nhíu mày: - Ngươi là ai?
Tuy đoán được thân phận của bọn họ, nhưng trước đó mọi người cơ bản chưa gặp qua, không biết cũng chẳng có gì lạ.
