Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Lục Địa Kiện Tiên

Chương 1624: Ta chính là kẻ thô lỗ




Hô hấp của Ngọc Nam cứng lại, muốn phổ cập khoa học một chút, lại cảm thấy như thế quá mất thân phận, trong lúc nhất thời không biết như thế nào cho phải.

Khóe miệng của Liên Dư hơi nhếch, những năm này hắn nhẫn nhịn không ít, nhìn đối phương ăn quả đắng liền thoải mái, đương nhiên hắn cũng chỉ trộm vui mà thôi, không dám biểu hiện ra ngoài.

May mắn Hàn Phượng Thu thức thời, vội vàng giới thiệu, nửa đường không thiếu được thổi phồng, lúc này sắc mặt của Ngọc Nam mới khôi phục bình thường.

Bất quá nhìn thấy trượng phu ăn quả đắng, Thường Sơn công chúa không vui: - Nghe đồn Đông Cung mới tới một người thô bỉ, nhanh mồm nhanh miệng, thích chiếm tiện nghi, hôm nay gặp mặt quả nhiên danh bất hư truyền.

Tổ An cười nói: - Nhớ không lầm mà nói, trưởng công chúa là muội muội của Hoàng Thượng, hẳn nên rất thân cận với Đông Cung mới đúng, sao bây giờ không chỉ không giúp Đông Cung, ngược lại chỉ trích người Đông Cung đây?

Thường Sơn công chúa biến sắc, lời này của đối phương giống như tru tâm, nàng không thể nói mình cũng là muội muội của Tề Vương chứ?

Có điều nàng không cần thiết giảng đạo lý với Tổ An: - Lớn mật, dám vô lễ với bản công chúa!

Đến từ Triệu Hiểu, điểm nộ khí +444!

Mấy thị vệ đi theo Tổ An sắc mặt tái nhợt, nghĩ thầm chọc Thường Sơn công chúa còn có nhiều đại nhân vật như vậy, chẳng lẽ ngày hôm nay mạng nhỏ của chúng ta phải bỏ lại đây?

Tổ An âm thầm đậu đen rau muống, mấy huynh muội của Hoàng Đế thật hữu duyên nha.

- Như trưởng công chúa nói, ta là kẻ thô lỗ, mặc kệ phương diện nào cũng như thế.

Tổ An nói: - Bây giờ ta phụng hoàng mệnh tra án, hết thảy đều là giải quyết việc chung, nếu có chỗ đắc tội, còn xin trưởng công chúa bỏ qua cho.

Mấy thị vệ hai mặt nhìn nhau, không nghĩ tới Tổ đại nhân cứng như vậy?

Hắn từ đâu tới lực lượng, rõ ràng không có thế lực gia tộc làm hậu thuẫn, chẳng lẽ hắn không sợ.

Bọn họ đương nhiên không rõ, Tổ An ở trong bí cảnh còn chính diện giao phong với Hoàng Đế, cùng những lão đại tiếng tăm lừng lẫy kia chuyện trò vui vẻ, chỉ là một muội muội của Hoàng Đế, hắn sẽ để vào mắt?

Bởi vì tạm thời đánh không lại Hoàng Đế, ngày bình thường nhịn hắn đã đủ, trưởng công chúa là cái thá gì.

Dù sao nàng thân thiết Tề Vương hơn, Hoàng Đế cũng sẽ không làm chủ cho nàng.

- Ngươi dám cầm Hoàng huynh ra ép ta!

Thường Sơn công chúa giận tím mặt.

Đến từ Triệu Hiểu, điểm nộ khí +999!

- Xảy ra chuyện gì?

Lúc này một thanh âm quen thuộc từ nơi không xa truyền đến, chỉ thấy một đám người vây quanh Tề Vương đi tới.

Hàn Phượng Thu thấy thế buông lỏng một hơi, vội vàng chạy tới thì thầm.

- Nhị ca, người này...

Thường Sơn công chúa còn chưa nói hết đã bị Tề Vương đánh gãy.

- Thấy các ngươi một mực không tới, ta ra xem, không nghĩ tới các ngươi ở chỗ này.

Tề Vương nhìn đám người Ngọc Nam cười cười, sau đó lại nhìn Tổ An.

- Tổ đại nhân, nhiều ngày không thấy, tu vi của ngươi thật là đột nhiên tăng mạnh, tư chất tu luyện thật bất phàm.

Trong lòng đám người Thường Sơn công chúa hơi hồi hộp, lúc này bọn họ mới phản ứng lại Tổ An đã là Cửu phẩm…

Tuy lấy địa vị của bọn họ, cao thủ Cửu phẩm cũng không tính hiếm lạ, nhưng Cửu phẩm trẻ tuổi như vậy lại gần như không tồn tại.

Không có gì bất ngờ xảy ra, nhân vật như vậy tương lai nhất định tiền đồ vô lượng, Cửu phẩm bình thường cũng không thể khinh nhục, chớ nói chi loại này.

Tổ An có chút "ngại ngùng" cười cười: - Tư chất của ta thực rất bình thường, trước đó ở Minh Nguyệt Học Viện còn bị phân đi Đinh tự ban, chủ yếu là vận khí ta tốt, có thể là người tốt có hảo báo nha.

Nghe câu người tốt có hảo báo này, mấy người khác xém chút thổ huyết, gia hỏa này thật vô sỉ.

Tề Vương lại nghĩ càng sâu, tư chất bình thường, tu vi tiến bộ lại thần tốc như thế, xem ra là công lao của Phượng Hoàng Niết Bàn Kinh.

Môn thần công kia thật thần kỳ như trong truyền thuyết?

Nghĩ tới đây ánh mắt hắn nóng bỏng: - Tổ đại nhân, đến sớm không bằng đến đúng lúc, vừa vặn bản Vương chuẩn bị chút rượu nhạt, không bằng đến tham dự đi?

Đám người Ngọc Nam nhướng mày, bọn họ thân là nhân vật trọng yếu của Tề Vương nhất mạch, tuy chưa hẳn rõ ràng kế hoạch chi tiết trong bí cảnh, nhưng khẳng định rõ ràng Tề Vương vì bí cảnh lần này bỏ ra bao nhiêu tâm huyết, kết quả thất bại trong gang tấc, nghĩ đến là hủy ở trên người Tổ An.

Người ta nói rõ là chó săn của Hoàng Đế và Thái Tử, mời hắn làm gì?

Bất quá xưa nay uy vọng của Tề Vương rất cao, tuy bọn họ không hiểu, nhưng không đến mức phản bác tại chỗ.

Trong lòng Tổ An vui vẻ, con cá tựa hồ mắc câu, có điều mặt ngoài hắn lại giả vờ khó xử: - Ăn cơm thì không cần, ta còn phải tra án.

Tề Vương mỉm cười: - Rất nhiều sự tình ngươi có thể trực tiếp hỏi ta, dù sao toàn bộ vương phủ, quen thuộc nhất trừ ta ra không còn có thể là ai khác, đợi lát nữa chúng ta có thể chậm rãi trò chuyện.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.