Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Lục Địa Kiện Tiên

Chương 1632: Tròn bảy ngày bảy đêm




Nơi này dù sao cũng là chỗ đặt thi thể của Tề Vương Trắc phi, hơn nữa còn dùng trận pháp hàn băng, để dung nhan không khác lúc còn sống, cho nên bọn họ không tiện canh giữ ở bên cạnh, thích hợp nhất vẫn là những thị nữ này.

Thu Nguyệt nhìn quan tài ở giữa linh đường, sắc mặt hơi trắng bệch: - Hàn tiên sinh, hôm nay là tròn bảy ngày, thời điểm quỷ hồn về nhà, không thể để nàng nhìn thấy người quen lúc còn sống, bằng không sẽ lưu luyến nhân gian không nỡ yên nghỉ rời đi.

Hàn Phượng Thu nhíu mày: - Đều là lời nói vô căn cứ, không nên tin những thứ kia, nhiều người như vậy ở cùng ngươi, bên ngoài còn có thị vệ tuần tra, ngươi sợ cái gì?

Bị hắn răn dạy, Thu Nguyệt ủy khuất, có điều địa vị của nàng thấp, nên không dám phản bác, chỉ có thể đáp ứng.

Hàn Phượng Thu nhìn bốn phía, xác định không có gì dị thường, mới dẫn người rời đi.

Cũng không trách hắn không cẩn thận, thật là không ai nghĩ đến Tề Vương phủ đề phòng sâm nghiêm sẽ bị người âm thầm lẻn vào, hôm nay hắn dẫn người tới thủ đêm đã là phòng ngừa vạn nhất.

Nghe động tĩnh bên ngoài, Tang Thiến lặng lẽ nói: - Làm sao bây giờ?

Tổ An nói: - Ngủ một giấc.

Tang Thiến: - ? ? ?

Nàng đang muốn hỏi lại, kết quả nhìn thấy Tổ An đã nhắm mắt ngáy o o.

Nàng vốn thông minh, lập tức minh bạch dụng ý của đối phương, bây giờ xung quanh còn có thị vệ trông coi, lại thêm vừa rồi trải qua sự kiện góc áo, hiện tại là thời điểm bọn họ cảnh giác nhất.

Chỉ có chờ đến sau nửa đêm, khi đó người mệt mỏi nhất, thần kinh bọn họ căng cứng thật lâu buông ra, đây mới là thời cơ ra ngoài tốt nhất.

Bất quá biết thì biết, nhưng ngủ ở trong quan tài, bên cạnh còn có thi thể, luôn cảm thấy hãi hùng.

Nàng quay đầu nhìn thi thể của Tề Vương Trắc phi, cuối cùng vẫn lựa chọn chen vào trong ngực Tổ An.

Không gian bịt kín, cách một nam tử trẻ tuổi gần như thế, cảm nhận được khí tức dương cương, trong nội tâm nàng khó tránh khỏi sinh ra suy nghĩ hỗn loạn.

Khách quan mà nói, đối phương xác thực rất ưu tú, nhưng hắn là cô gia của Sở gia, tựa hồ còn có chút không minh bạch với tẩu tẩu, mình làm sao có thể yêu hắn, như vậy làm sao xứng với ca ca...

Nghĩ thì nghĩ như vậy, nhưng nàng vẫn không tự chủ được rúc vào trong ngực Tổ An ngủ mất.

Cũng không biết qua bao lâu, Tang Thiến mơ mơ màng màng bỗng nhiên bừng tỉnh, cảm giác hơi váng đầu, nàng hoảng sợ đổ mồ hôi lạnh, mình lại ngủ ở trong quan tài, phải biết trong quan tài kín không kẽ hở, một khi không cẩn thận ngạt thở chết, vậy thì quá oan.

Nàng vội vàng thăm dò nhìn tình huống của Tổ An, kết quả vừa ngẩng đầu, phát hiện đối phương đang cười như không cười nhìn mình chằm chằm.

Tang Thiến hơi đỏ mặt, nhỏ giọng hỏi: - Ngươi tỉnh lúc nào?

Tổ An đáp: - Tỉnh một lúc rồi.

Tang Thiến oán trách liếc hắn một cái: - Sao không đánh thức ta?

Tổ An cười: - Nhìn ngươi đang ngủ say, không nỡ.

Nghe hắn nói không nỡ, trong lòng Tang Thiến bối rối, nghĩ rất nhiều rất nhiều, vì che giấu quẫn bách, nàng vội vàng nói sang chuyện khác: - Ngươi cũng thật to gan, chúng ta ngủ ở trong quan tài không sợ nín chết sao.

- Yên tâm, ta đã sớm dời một khe nhỏ.

Tổ An chỉ chỉ đỉnh đầu, chỗ đó quả nhiên có một tia sáng, tuy không rõ ràng, nhưng thông khí là khẳng định đủ.

Vậy hắn không phải đã sớm tỉnh nhìn ta?

Tang Thiến có chút choáng váng, không dám nghĩ nhiều: - Bên ngoài thế nào?

Tổ An thu hồi nụ cười: - Những thị vệ kia đã rút lui bảy tám phần, lưu lại cũng đang ngủ gà ngủ gật. Trong phòng chỉ còn lại mấy nha hoàn, những nha hoàn khác đều ngủ, chỉ có Thu Nguyệt còn đang đốt vàng mã.

Tang Thiến giật mình, đây chẳng phải rất dễ dàng nghe được hai người nói chuyện?

Phảng phất như nhìn ra nàng lo lắng, Tổ An an ủi: - Yên tâm, nàng không phải tu hành giả.

Tang Thiến buông lỏng một hơi, lúc này mới cảm giác được mình vẫn rúc vào trong ngực đối phương, thậm chí có thể cảm giác được hơi ấm của đối phương.

Mặc dù nàng kiến thức rộng rãi, nhưng ở phương diện nam nữ nàng thật chỉ là một tờ giấy trắng, một chút kinh nghiệm cũng không có.

Cảm nhận được khí tức dương cương mạnh mẽ, nàng cảm thấy toàn thân như nhũn ra, thậm chí không cách nào suy nghĩ bình thường.

May mắn lúc này bên ngoài truyền đến thanh âm của Thu Nguyệt: - Nương nương, việc đã đến nước này, ngươi hãy an tâm đi đi. Sự tình ngày đó thật không thể trách ta, ta cũng không biết về sau sẽ phát sinh sự tình như thế...

Đối phương tận lực hạ giọng, nếu không phải hai người cách gần, lại là tu hành giả, thì căn bản nghe không rõ ràng.

Tang Thiến chấn kinh, vội vàng nhìn về phía Tổ An: - Xem ra Tề Vương Trắc phi chết quả nhiên có ẩn tình, nha hoàn này là người biết chuyện.

Tổ An gật đầu, điểm ấy hắn đã sớm biết.

Trước đó thời điểm hỏi thăm các nha hoàn, hắn chú ý tới Thu Nguyệt thật quá bình tĩnh.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.