Phải biết Trắc phi thân là chủ tử của nàng, có thể nói là quan hệ có vinh cùng vinh có nhục cùng nhục, kết quả Trắc phi chết, nàng lại không có vẻ đau thương quá lớn, nghe mình hỏi thăm Tề Vương Trắc phi có khả năng bị giết hay không, nàng cũng lập tức phủ nhận.
Dựa theo lẽ thường mà nói, chủ nhân xảy ra sự tình như vậy, tâm phúc không phải sẽ hoài nghi có vấn đề sao, thậm chí muốn người điều tra chân tướng?
Lo lắng hiểu lầm đối phương, hắn còn cố ý hỏi thăm ngày bình thường Tề Vương Trắc phi đối đãi nàng như thế nào, kết quả đối đãi nàng thân như tỷ muội, như vậy càng không có đạo lý, cho nên lúc đó hắn biết nha hoàn này có vấn đề, chỉ là không lộ ra mà thôi.
Tổ An nghe nha hoàn kia lải nhải nửa ngày, cũng không nói ra tin tức hữu dụng gì, thì chờ không nổi, trực tiếp đẩy quan tài ra.
Phát giác được quan tài động, Thu Nguyệt nghi hoặc ngẩng đầu, nhìn thấy nắp quan tài mở ra, nhất thời vong hồn đại mạo, đang muốn kêu to, bên trong đã bay ra một bóng đen, sau đó nàng cái gì cũng không biết.
Sau khi Tổ An ra ngoài cũng không có ngừng, thân hình hóa thành thiểm điện, trong nháy mắt điểm trúng mấy nha hoàn ngủ say ở cách đó không xa, làm cho các nàng triệt để thiếp đi.
Lúc này Tang Thiến từ trong quan tài leo ra, trên mặt có chút sầu lo: - Ngươi làm ra động tĩnh lớn như vậy, đợi lát nữa kết thúc như thế nào?
Tổ An đè vai nàng lại: - Ngươi đừng vội đi ra.
Tang Thiến: - ? ? ?
Ta không ra thì nằm ở trong quan tài sao?
Phảng phất như nhìn ra nàng nghi hoặc, Tổ An gật đầu nói: - Không sai, ngươi tiếp tục nằm ở trong quan tài.
Nói xong ném cho nàng một bộ y phục: - Ngươi ở trong quan tài thay bộ y phục này đi.
Tang Thiến vốn còn muốn hỏi sự tình nằm ở trong quan tài, kết quả bị quần áo trong tay hấp dẫn, vật này tính chất mềm nhẵn, nhìn liền biết là tơ lụa rất quý, hơn nữa kiểu dáng trang nhã lộng lẫy, thật là một cái váy xinh đẹp.
Bất quá đây không phải trọng điểm!
Nàng lập tức kịp phản ứng: - Đây là váy của ai? Tại sao ta phải đổi?
Nếu không phải hai người ở chung một đoạn thời gian, nàng sẽ hoài nghi đối phương mượn cơ hội này có ý đồ bất chính.
Tổ An đáp: - Đó là y phục của Tề Vương Trắc phi.
Tang Thiến: - ...
Tuy ta không sợ tử thi, nhưng ngươi để cho ta ngủ ở trong quan tài của nàng, đổi y phục của nàng, nghĩ như thế nào cũng cảm thấy hãi hùng nha.
- Chủ yếu là cần ngươi giả trang Tề Vương Trắc phi, lừa thị nữ này khai cung.
Tổ An giải thích, thực ra chuyện này Đát Kỷ cũng có thể làm, nhưng một là hắn không muốn bại lộ quá nhiều át chủ bài, thứ hai Tề Vương phủ đề phòng sâm nghiêm, Đát Kỷ thi triển kỹ năng vạn nhất sinh ra nguyên khí, kinh động người Tề Vương phủ thì phiền phức.
- Tại sao ngươi có y phục của Tề Vương Trắc phi?
Tang Thiến trừng to mắt, dùng ánh mắt hồ nghi nhìn hắn.
- Ban ngày kiểm tra thuận tay giấu đi.
Tổ An nhìn Tủ Quần Áo Phẩm Như, vừa rồi từ trong quan tài đi ra liền thuận tay đặt nó ở nơi hẻo lánh.
- Thu Nguyệt là thiếp thân thị nữ của Trắc phi, cực kỳ quen thuộc chủ nhân, như vậy thật có thể lừa nàng?
Tang Thiến cầm thái độ hoài nghi, đối phương sẽ không muốn xem mình thay quần áo đó chứ?
- Nàng vốn bất an, lại thêm hôm nay tròn bảy ngày ban đêm, nàng nghi thần nghi quỷ, lại nhìn thấy ngươi từ trong quan tài đi ra, khẳng định sẽ hoảng sợ, nơi nào còn dám cẩn thận nhìn chằm chằm ngươi phân biệt.
Tổ An không có nói cho nàng tác dụng của Tủ Quần Áo Phẩm Như, mà đổi một loại phương thức nàng có thể hiểu được giải thích.
Tang Thiến gật đầu, như vậy xác thực có hi vọng.
- Vậy ngươi xoay người sang chỗ khác, không được nhìn lén!
Tang Thiến cũng buồn bực không thôi, tối nay thật là lên thuyền giặc, hắn cố ý mang ta tới, đoán chừng ngay từ đầu đã đánh cái chủ ý này.
Đợi nàng chuẩn bị tốt, Tổ An trốn ở trong xó, ngón tay búng một cái, giải huyệt đạo cho Thu Nguyệt.
Thời điểm nàng chậm rãi tỉnh lại, cảm giác xung quanh âm lãnh, một trận gió lạnh thổi qua, ánh nến trong linh đường chập chờn, nàng không tự chủ được xoa tay.
- Thu Nguyệt...
Đúng lúc này, trong linh đường truyền đến thanh âm hư vô mờ mịt.
Thu Nguyệt thoáng cái trừng to mắt: - ? ? ?
Nàng nhìn xung quanh, lại không thấy cái gì, vội vàng đẩy đẩy đồng bạn cách đó không xa: - Các ngươi có nghe được thanh âm gì không?
Đáng tiếc những đồng bạn kia ngủ giống như lợn chết, làm sao cũng không tỉnh.
- Thu Nguyệt...
Tiếng gọi kia truyền đến lần nữa, Thu Nguyệt càng run rẩy, vội vàng dập đầu: - Nương nương, là ngươi sao, hôm nay là đêm hồi hồn, ngươi ăn được uống được, lên đường bình an.
Đó là thanh âm của nữ nhân, dù không quá giống Trắc phi nương nương, nhưng lúc này nàng sợ vỡ mật, căn bản không có thời gian phân biệt, huống chi nương nương thành quỷ hồn, thanh âm biến hóa cũng rất bình thường.
