Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Lục Địa Kiện Tiên

Chương 1645: Hoa khôi không bình thường




Mộ Dung Thanh Hà tiến đến bên tai nàng nói nhỏ, khuôn mặt của Sở Ấu Chiêu đỏ bừng: - Không được, không được đi loại địa phương kia!

- Vì cái gì không được?

Bùi Hữu bất mãn.

- Hiện nay nam nhân đi thanh lâu phong hoa tuyết nguyệt vốn là nhã sự, ngươi cũng nên đi một chút, bằng không về sau rất khó nói chuyện với bằng hữu.

Hô hấp của Sở Ấu Chiêu cứng lại, nghĩ thầm ta là nữ tử, làm sao đi loại địa phương kia, nàng xém chút biệt khuất ra nội thương, nửa ngày mới nói: - Ngược lại không được là không được, muốn đi các ngươi đi, đừng đến làm hư tỷ phu của ta.

- Này sao có thể gọi làm hư.

Bùi Hữu gấp.

- Coi như tỷ tỷ của ngươi ở chỗ này cũng không tiện ngăn Tổ đại nhân đi, bằng không lan truyền ra ngoài, mọi người sẽ nói tỷ tỷ ngươi là người chanh chua, ảnh hưởng thanh danh của nàng. Lại nói, theo ta biết, Tổ đại nhân sớm đã ly hôn với tỷ tỷ ngươi, đã không có quan hệ gì còn muốn ngăn cản.

- Ngươi...

Khuôn mặt của Sở Ấu Chiêu đỏ bừng, chuyện này là cây gai trong lòng người Sở gia, đáng tiếc lại không biết nên phản bác như thế nào, chỉ có thể nhìn về phía Tổ An.

- Tỷ phu, ngươi nói có đi hay không.

- Cái này...

Tổ An cũng đau cả đầu, hắn đương nhiên là muốn đi, bất quá thời điểm này ở trước mặt mọi người bác bỏ mặt mũi của nàng, sợ rằng sẽ làm nàng tức đến khóc, nàng tức khóc là chuyện nhỏ, chỉ sợ truyền đến trong tai người Sở gia sẽ nghĩ nhiều, dù sao vừa rồi Bùi Hữu nói mình và Sơ Nhan đã ly hôn.

Phảng phất như nhìn ra hắn lưỡng nan, Cao Anh mở miệng: - Chúng ta đơn thuần chỉ đi uống rượu nghe nhạc mà thôi, không có làm chuyện khác, Sở công tử không cần phải lo lắng. Hơn nữa mục đích của chúng ta chỉ vì đa tạ Tổ đại nhân cứu mạng, Sở công tử sẽ không đến mức không cho chúng ta cơ hội này chứ.

Sở Ấu Chiêu tuổi trẻ da mặt mỏng, nghe hắn nói như vậy, cảm giác phản đối nữa không khỏi quá cố tình gây sự, nàng nói: - Vậy thì tốt, ta đi cùng các ngươi!

Nàng nghĩ các ngươi miệng nói chỉ đi nghe hát, ai biết đến thời điểm có chơi gái hay không, ta ở bên cạnh giám sát, các ngươi không thể làm hư tỷ phu của ta!

Cao Anh và Bùi Hữu hai mặt nhìn nhau, bất quá nghĩ tuy đối phương tuổi còn nhỏ, nhưng cũng là Sở gia công tử, lại thêm quan hệ với Tổ An, cho nên không cự tuyệt.

Lần này đến phiên Mộ Dung Thanh Hà gấp, nàng kéo tay Sở Ấu Chiêu: - Sở ca ca, ngươi không thể đi!

Vừa nghĩ tới người băng thanh ngọc khiết như Sở ca ca, bị đám hồ ly tinh trong thanh lâu vờn quanh... không đúng, Sở ca ca đẹp trai như thế, những nữ nhân kia khẳng định sẽ nghĩ biện pháp ăn hắn... nàng liền cảm thấy đầu muốn nổ tung.

Sở Ấu Chiêu cũng có chút lo lắng, bất quá vì biểu hiện ra một mặt nam tử hán, nàng ưỡn ngực nói: - Yên tâm, chỉ giao tiếp bình thường mà thôi, ta thuận tiện đi xem, không cho bọn hắn làm hư tỷ phu của ta.

Mộ Dung Thanh Hà suy nghĩ một chút nói: - Đã như vậy, ta cũng muốn đi.

Sở ca ca đi xem tỷ phu, ta đi xem Sở ca ca, lúc này Cao Anh và Bùi Hữu cũng không ngồi yên được nữa, vội vàng khoát tay nói: - Không được không được, không tiện.

Dẫn Sở gia công tử đi thì thôi, lại mang một cô nương đi thanh lâu tính là cái quái gì?

Cam đoan bắt đầu từ ngày mai, bọn họ sẽ trở thành trò cười của kinh thành.

Còn có gia gia của nàng Mộ Dung Đồng, sau khi biết chỉ sợ sẽ chạy đến cửa đánh bọn hắn một trận.

- Có cái gì không tiện, ta ở trong quân doanh cùng những nam tử kia cùng ăn cùng ở cũng không có gì, ta cũng muốn đi xem.

Mộ Dung Thanh Hà nhướng mày, không cam lòng nói, bất quá một giây sau lại thấp giọng giải thích với Sở Ấu Chiêu.

- Sở ca ca, năm đó ta ở trong quân doanh là một người một doanh trướng, không có ngủ cùng những nam nhân xấu kia.

Tổ An xém chút cười ra tiếng, nha đầu này trước sau tương phản quá lớn, thực ra nàng không giải thích mọi người cũng biết, Mộ Dung gia làm sao có khả năng để cho nàng ngủ cùng binh lính khác.

Thấy đám người Cao Anh xanh mặt, hắn biết mình nên ra sân, kéo Sở Ấu Chiêu qua một bên: - Ngươi đi xem náo nhiệt cái gì, ngoan ngoãn về nhà.

- Không, ta muốn đi.

Sở Ấu Chiêu không yếu thế nhìn hắn, thối tỷ phu muốn đẩy ta ra, nhất định là muốn làm chuyện xấu.

- Đừng ương bướng.

Tổ An hạ giọng lặng lẽ nói: - Ngươi quên sự tình Giáo Phường Ty lần trước sao?

Sở Ấu Chiêu hơi đỏ mặt, lần trước bị người kéo đi Giáo Phường Ty, sau khi say sự tình nữ giả nam trang xém chút bại lộ, nếu không phải tỷ phu xuất hiện, nàng có khả năng bị làm nhục, hiện tại nhớ tới còn sợ hãi.

Quả nhiên, nhớ lại sự tình lúc trước, giọng nói của nàng yếu đi rất nhiều: - Không đi thì không đi, bất quá không cho ngươi làm sự tình có lỗi với tỷ tỷ, bằng không trong kinh thành tin tức truyền nhanh như vậy, ta khẳng định sẽ biết.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.