- Liễu Hiển vì bảo vệ người khác hi sinh? Còn chủ động lưu lại? Ha ha ha.
Bùi Hưng Ngôn như nghe được chuyện cười, cùng những đồng bạn xung quanh cười rộ lên.
- Loại người như Liễu Hiển, nếu có một ngày chết ở trên bụng nữ nhân, ta không ngoài ý muốn chút nào, hoa hoa công tử như hắn sẽ chủ động hi sinh mình lưu lại đoạn hậu?
Sắc mặt của Cao Anh càng ngày càng lạnh lẽo: - Đây là triều đình thông báo, chẳng lẽ ngươi hoài nghi Hoàng Thượng phán đoán?
Hắn cũng không phải lương thiện, trực tiếp đào hố.
Bùi Hưng Ngôn tự nhiên sẽ không trúng bẫy rập, vừa cười vừa nói: - Hoàng Thượng anh minh thần võ, đương nhiên sẽ không phán đoán sai, chỉ bất quá Hoàng Thượng quan tâm hơn là đại sự, tiểu nhân vật như Liễu Hiển chưa hẳn có thể vào pháp nhãn của hắn, trong kinh thành quen thuộc Liễu Hiển lại không chỉ có ta, không tin ngươi hỏi bọn họ, tin Liễu Hiển sẽ lưu lại đoạn hậu hi sinh mình hay không?
Những đồng bạn của hắn cười rộ lên: - Làm sao có thể, Liễu Hiển nổi danh tham sống sợ chết nha.
- Hắn trừ biết chơi nữ nhân, còn biết cái gì? Theo ta thấy là tu vi quá kém, dẫn đến ở trong bí cảnh mất mạng, còn chết như thế nào, chỉ có mấy người bọn hắn sống sót đi ra, tùy bọn hắn nói thế nào cũng được nha.
- Này ngược lại không đến nỗi, theo ta thấy Liễu Hiển hơn phân nửa là tu vi quá kém, thời điểm chạy chạy không lại người khác, mới bị bắt buộc lưu ở phía sau đoạn hậu.
- Ha ha ha, Bùi công tử nói cực phải, cái này hơn phân nửa là tình hình thực tế....
Tổ An âm thầm cảm khái, vị đường ca này của Đại Mạn Mạn thực quá cần ăn đòn, xem ra ta nên đánh hắn một chút.
- Hỗn trướng!
Cao Anh nhịn không được, trực tiếp đập tới.
Bùi Hưng Ngôn đã sớm chuẩn bị, trực tiếp huy chưởng đỡ được.
Sau một phen giao thủ, Cao Anh sừng sững bất động, Bùi Hưng Ngôn lui lại mấy bước, có điều đồng bạn bên cạnh hắn lập tức vây quanh: - Làm gì, còn không cho người nói đúng không?
Bùi Hữu và Tổ An bất động thanh sắc đứng ở bên người Cao Anh, hiển nhiên sẽ không để cho hắn ăn thiệt thòi.
Mặt Bùi Hưng Ngôn đỏ ửng, hiển nhiên vừa rồi giao thủ ăn thua thiệt, hắn trừng Bùi Hữu, cả giận nói: - Tiểu Hữu, ngươi lại giúp người ngoài đánh thân nhân?
Xung quanh rất nhiều người không biết nội tình, ánh mắt nhìn về phía Bùi Hữu nhất thời có chút khinh thường.
Ở xã hội tông tộc này, Bùi Hưng Ngôn lên án như vậy có thể nói là khá nghiêm trọng.
Thấy sắc mặt Bùi Hữu lúc trắng lúc xanh, không biết phản bác như thế nào, hiển nhiên không phải đàm luận sự tình thanh lâu, hắn lại biến trở về thiếu niên tự kỷ.
Tổ An thấy thế giúp hắn tiêu trừ: - Bùi Hữu chỉ giúp chiến hữu đồng sinh cộng tử, mà không giúp tiểu nhân chỉ biết trốn ở phía sau nói huyên thuyên, làm nhục tướng sĩ hi sinh vì nước.
Cảm tình tông tộc ở trước mặt đất nước, lại tính là cái gì?
Quả nhiên, ánh mắt quần chúng vây xem nhìn Bùi Hữu nhất thời hoà hoãn lại.
Bùi Hữu cảm kích nhìn Tổ An.
- Ngươi là ai?
Bùi Hưng Ngôn liếc nhìn Tổ An, biểu tình như một con cóc.
Bùi Hữu cảm kích Tổ An, tự nhiên có qua có lại thay hắn thổi phồng: - Vị này là đại công thần trong hành trình bí cảnh, Hoàng Thượng chính miệng ngự phong Lục Mão Tước, Thái Tử Trung Thứ Tử, Vũ Lâm Lang Tổ An Tổ đại nhân!
Nghe đến mấy chữ Lục Mão Tước, da mặt của Tổ An co giật, đáng tiếc đối phương xuất phát từ hảo tâm, để hắn căn bản không có cách nào phát tác.
- Cắt!
Bùi Hưng Ngôn khinh thường hừ một tiếng.
- Hai ngươi càng lăn lộn càng trở về, tuy địa vị trong gia tộc không cao, nhưng dầu gì cũng là con cháu danh môn, kết quả bây giờ nịnh nọt một tiểu tử nhà nghèo, quả nhiên là ném mặt mũi người kinh thành chúng ta.
Bùi Hữu và Cao Anh biến sắc, còn chưa kịp phát tác, đã nghe Tổ An lạnh lùng nói: - Vị Hưng Ngôn công tử gì này, hôm nay đi ra ngoài có phải đớp cứt hay không?
Bùi Hưng Ngôn đầu tiên là sững sờ, còn cho rằng mình nghe lầm, nhưng nhìn biểu lộ của người xung quanh mới biết mình không có nghe lầm, không khỏi giận tím mặt: - Ngươi nói cái gì!
Đến từ Bùi Hưng Ngôn, điểm nộ khí +588 +588 +588...
- Không ăn cứt sao miệng phun phân như vậy?
Tổ An nghi ngờ hỏi.
- Chẳng lẽ các hạ là máy tạo phân trong truyền thuyết?
Kiếp trước quanh năm trà trộn ở trong diễn đàn cãi nhau, tự nhiên biết làm sao dễ dàng khiến người ta phá phòng nhất.
Đám bách tính xem náo nhiệt nhất thời cười vang, bọn họ chưa hẳn biết máy tạo phân, nhưng truyện cười liên quan tới cứt đái rắm lại tiếp thu cực nhanh.
Bùi Hưng Ngôn xém chút tức ngất: - Lão tử muốn xé nát miệng thúi của ngươi!
Đến từ Bùi Hưng Ngôn, điểm nộ khí +723 +723 +723...
Nói xong một tay vung tới, Bùi Hữu và Cao Anh đang muốn ngăn cản, lại nghe một tiếng hét thảm, đối phương đã bay ngược trở về.
Thần sắc của Tổ An lạnh lẽo: - Ta giết Hung thú Bát phẩm như làm thịt gà, ngươi cũng xứng động thủ với ta? Nể tình một vị cố nhân, tha cho ngươi lần này, cút.
