- Loại đề tài này sao...
Tổ An rơi vào trầm ngâm.
- Có phải có chút khó khăn hay không?
Thấy thần sắc của hắn, Nam Huân có chút lo âu hỏi.
- Làm sao có thể khó xử, thực là quá dễ dàng.
Tổ An cười cười, thực ra vừa rồi hắn đang suy tư rốt cuộc nên chọn bài nào mới tốt.
Vốn qua nhiều năm như vậy, hắn chưa hẳn nhớ được thi từ kiếp trước, thế nhưng tu luyện tới Cửu phẩm đỉnh phong, tuy còn không có ngưng tụ thần hồn, nhưng tinh thần mạnh hơn kiếp trước quá nhiều, rất nhiều đồ vật gần như quên cũng nhớ tinh tường.
- Nói khoác mà không biết ngượng!
Ngọc Nam cười lạnh, cũng không nói cái gì, đợi nhìn đối phương không viết ra được sẽ xấu mặt.
Tổ An nhìn sang Cao Anh và Bùi Hữu: - Hai ngươi ai viết chữ đẹp hơn?
Đương nhiên là hắn có thể vung bút lưu loát viết ra hiệu quả khẳng định tốt nhất, có điều chữ của mình... được rồi.
Hai người liếc nhau, Cao Anh nói: - Ta tới đi.
Hiển nhiên hắn đoán được ý nghĩ của Tổ An, tuy cảm thấy lúc này đi ra có khả năng bồi đối phương cùng chết, nhưng so với ân cứu mạng, cái này lại tính được cái gì.
Nam Huân nháy mắt, sớm có nha hoàn đưa tới bút mực giấy nghiên.
Toàn trường an tĩnh lại, đều nhìn Tổ An, có chờ mong, có chờ nhìn hắn xấu mặt.
- Trước viết đề mục.
Tổ An trầm ngâm một lát.
- Tên Phá Trận Tử - vì Thành Quốc Công lớn mạnh sĩ khí.
Huynh đệ Tần thị khẽ giật mình, vô ý thức đứng lên, lại tặng cho gia gia.
Vốn hai người dự định chế giễu, nhưng biết được đề mục, tâm tình đột nhiên chuyển biến, sắc mặt nghiêm túc trang trọng, vậy mà chờ mong đối phương có thể viết ra một bài kinh thế.
Cao Anh vốn làm tốt chuẩn bị chết vì nghĩa, bất quá nghe được đề mục này, hắn lại tinh thần chấn động, đề mục này nghe qua đã bất phàm, nghĩ đến tác phẩm cũng sẽ không kém.
Suy nghĩ như vậy cũng ở trong lòng người khác vang lên, Bích Tử Ngang vốn nhàn nhã dựa vào ghế vô ý thức ngồi thẳng thân thể, thậm chí còn hơi nghiêng về phía trước, muốn nghe đối phương sáng tác như thế nào.
Ngọc Nam cũng nuốt nước miếng, bởi vì hắn ý thức được mình có khả năng lật thuyền trong mương.
Lúc này thanh âm trầm bồng du dương của Tổ An vang vọng toàn trường: - Tuý lý khiêu đăng khán kiếm, Mộng hồi xuy giốc liên doanh.
Bát bách lý phân huy hạ chá, Ngũ thập huyền phiên tái ngoại thanh, Sa trường thu điểm binh.
Mã tác Đích Lư phi khoái, Cung như tích lịch huyền kinh.
Liễu khước quân vương thiên hạ sự, Doanh đắc sinh tiền thân hậu danh, Khả liên bạch phát sinh!
Dịch thơ: Chén cạn, khêu đèn ngắm kiếm, Mơ về, còi thổi liền dinh.
Tám trăm dặm hàng quân chia thịt, Năm mươi dây, đàn bậy biên thành, Mùa thu, bãi điểm binh.
Ngựa chiến "Đích Lư" phi khoẻ, Cung giương, sét nổi, giật mình.
Đền đáp ơn vua lo việc lớn, Dành cho thân thế được thơm danh, Thương thay tóc bạc nhanh.
Mới đầu giữa sân còn có thanh âm giao lưu, có điều rất nhanh lặng ngắt như tờ, tất cả mọi người xoay đầu lại nhìn người kia.
Giữa sân bất tri bất giác tràn ngập sát khí nghiêm nghị, từng người há hốc mồm, phảng phất như có thiên ngôn vạn ngữ muốn nói, thế nhưng lại bị một bàn tay bóp chặt cổ họng, trong lúc nhất thời cái gì cũng nói không nên lời.
Tu sĩ cảm thấy nguyên khí toàn thân đánh trống reo hò, chưa tu luyện cũng cảm thấy nhiệt huyết sôi trào, từng người nghĩ ai cũng đừng cản ta, ta muốn ra trận giết địch!
Đối với phản ứng của bọn hắn, Tổ An không ngạc nhiên chút nào, Tân Khí Tật vốn là một trong mấy thi nhân vĩ đại nhất lịch sử Trung Quốc, bài Phá Trận Tử này được xưng bài từ sát khí nặng nhất trong lịch sử.
Bây giờ thế giới này võ đạo hưng thịnh, nhưng phương diện văn đạo một lời khó nói hết, nói văn hóa sa mạc cũng không đủ, bài này của Tân Khí Tật hoàn toàn là đả kích văn nhân.
- A Tổ, có phải ngươi đã lên chiến trường không?
Tần Quang Viễn nắm lan can thật chặt, thần sắc kích động hỏi thăm, nghe xong bài thơ này, ngay cả xưng hô cũng biến thành thân thiết.
Tổ An lắc đầu: - Không có.
- Không có?
Tần Quang Viễn kích động.
- Vậy làm sao có thể miêu tả kiếp sống quân lữ sống động như thế, như để cho ta trở lại lúc trước theo gia gia phụ thân chinh chiến sa trường!
Tổ An nghĩ thầm nguyên tác giả Tân Khí Tật ngược lại thật đi lên chiến trường, đáng tiếc kinh nghiệm này không thể giả mạo, người ta rất dễ dàng tra được lý lịch của mình.
Tần Vịnh Đức khiếp sợ nói: - Đó là vô sự tự thông, A Tổ ngươi chính là thiên túng kỳ tài!
Cũng không trách hai người kích động như thế, nghe được bài thơ này, bên tai hai người tựa hồ vang lên tiếng kèn, nhớ tới tràng cảnh rút kiếm giết địch năm đó; lại như đưa thân vào giáo trường, bồi tiếp gia gia phụ thân duyệt binh; lại giống như trở lại chiến trường khẩn trương kịch liệt, bên tai đều là thanh âm cung tiễn xé gió, cùng với đao kiếm vào thịt.
