Nghe danh tự, sắc mặt của Tổ An cổ quái: - Kỳ biến ngẫu nhiên không thay đổi?
Nam Huân không hiểu ra sao, hai người khác cũng rất kỳ lạ nhìn hắn.
- Tổ công tử nói cái gì?
Nam Huân nghi ngờ hỏi.
- Không có gì.
Tổ An cười cười, vốn cho rằng nhìn thấy đồng hương xuyên việt, ra ám hiệu với nàng, kết quả không phải.
Lúc này Nam Huân mới nói tiếp: - Nữ tử phong trần chúng ta, khó gặp nhất là người thật tâm, cho nên hi vọng thông qua trò chơi này tìm một người thực tình...
Sau đó nàng giải thích quy tắc trò chơi, trên cơ bản giống như "lời thật lòng đại mạo hiểm" kiếp trước.
Nàng chỉ vào nha hoàn cầm cái rương nói: - Đợi lát nữa các vị ở trong rương rút ra tờ giấy tương ứng, trên tờ giấy có các loại vấn đề, các vị cần thành thật trả lời vấn đề trên tờ giấy.
Sau đó nàng lại chỉ chỉ thủy tinh cầu trên bàn: - Đây là pháp khí từ Quốc Lập Học Viện mua tới, thời điểm các vị trả lời vấn đề, đặt tay ở phía trên, nếu nói láo nó sẽ toát ra ánh sáng màu đỏ, như thế sẽ phạt ba chén rượu.
Tổ An biết thân phận của nàng có vấn đề, nghe nàng nói trò chơi này, phản ứng đầu tiên là nàng muốn nhân cơ hội thám thính bí mật.
Quả nhiên, Ngọc Nam và Bích Tử Ngang cũng nhướng mày, bọn họ thân phận mẫn cảm, vô ý thức kháng cự loại trò chơi này.
Tựa hồ đoán được lo lắng trong lòng bọn họ, Nam Huân cười nói: - Các vị không cần lo lắng, nếu gặp phải vấn đề không muốn trả lời, có thể trực tiếp nhảy qua, uống rượu hoặc lựa chọn đại mạo hiểm, còn nội dung đại mạo hiểm, thì do người ở trước mình đến chỉ định.
Lúc này Ngọc Nam và Bích Tử Ngang mới buông lỏng một hơi, cười nói: - Nghe còn rất thú vị.
Tổ An giống như cười mà không phải cười, chỉ sợ hai người còn không biết trong trò chơi này chôn hố lớn.
Nhìn Ngọc Nam ngồi ở dưới mình, trên mặt Tổ An cũng nổi lên ý cười ấm áp.
Sau đó trò chơi rất nhanh bắt đầu, Bích Tử Ngang rút trước, tính tình của hắn ở chuyên gì cũng truy cầu thứ nhất.
- Ngươi sợ nhất là chuyện gì?
Nhìn đề mục này, Bích Tử Ngang cười ha ha, tay đặt ở trên thủy tinh cầu: - Bích mỗ đời này không có sự tình gì sợ hãi.
Có điều trên thủy tinh cầu lại phát ra ánh sáng màu đỏ chướng mắt.
Bích Tử Ngang biến sắc, nghĩ thầm chẳng lẽ đáy lòng mình thật có sự tình sợ hãi, ta lại không ý thức được?
Nam Huân hé miệng cười nói: - Bích công tử, phải phạt rượu nha.
Nói xong tự mình bưng bình rượu lên đổ ba chén.
- Xác thực phải phạt.
Bích Tử Ngang cười ha ha, lấy tính tình của hắn, không đến mức sẽ chơi xấu, bưng chén rượu lên uống một hơi cạn sạch.
Sau đó hắn ho khan kịch liệt, khuôn mặt sặc đỏ, sau đó hắn giật mình nhìn ly rượu, đây là rượu gì?
Nam Huân cười nói: - Rượu này khá mạnh.
Một bên khác Ngọc Nam nhìn có chút hả hê nói: - Bích huynh ngày bình thường nhìn rất lợi hại, kết quả ngay cả ba chén rượu cũng uống không được.
- Ngọc huynh nói giỡn.
Trong lòng Bích Tử Ngang thầm giận, bất quá trên mặt lại không biểu hiện ra, bưng hai chén rượu còn lại uống một hơi cạn sạch, sau đó triệu tập nguyên khí trấn áp cảm giác dời sông lấp biển kia.
Hắn rốt cuộc minh bạch trò chơi này chỉ sợ không có đơn giản như vậy, rượu mạnh như thế nếu một mực uống, không bao lâu sẽ say.
Vì uống ít, vậy không thể không nói càng nhiều lời thật.
Hắn tâm niệm khẽ động, không có ý định nói cho hai người khác độ mạnh chân thực của rượu này, chuẩn bị xem bọn hắn ngã nhào.
Cách một hồi lâu hắn mới bình tĩnh lại, sau đó nhìn về phía Nam Huân: - Nam Huân cô nương cũng tới đi, bằng không mấy nam nhân chúng ta chơi cái này cũng không có ý nghĩa.
Ở điểm này Ngọc Nam và Tổ An khó được đạt thành nhất trí.
Nam Huân cũng không chối từ, từ trong rương rút ra tờ giấy.
- Liên quan tới tương lai ngươi có khả năng chết như thế nào, ngươi có bí mật dự cảm được không?
Nhìn thấy đề mục này, nàng biến sắc.
Ngọc Nam và Bích Tử Ngang cười nói: - Sao nam Huân cô nương lại chuẩn bị loại đề mục này.
Chỉ có Tổ An như có điều suy nghĩ.
Nam Huân rất nhanh điều chỉnh xong, thoải mái đặt tay lên thủy tinh cầu: - Ta dự cảm mình sẽ bị một nam nhân nhẫn tâm giết chết.
Lời nói xong, thủy tinh cầu từ đầu tới cuối không có phản ứng, chứng minh nàng nói là thật.
- Tại sao nàng có loại dự cảm cổ quái như thế?
Bích Tử Ngang và Ngọc Nam nhíu mày, bầu không khí nhất thời có chút ngưng trọng.
Nam Huân nhìn về phía Tổ An: - Tổ công tử, tiếp xuống đến phiên ngươi.
Bích Tử Ngang và Ngọc Nam quả nhiên bị chuyển di chú ý, đều nhìn về phía hắn, muốn nhìn hắn xấu mặt như thế nào.
Tổ An không chút lo lắng rút ra một tờ giấy: - Nếu để cho ngươi hình dung mình, ngươi sẽ dùng ba từ nào.
- Cao phú soái!
Tổ An không hề nghĩ ngợi thốt ra.
