Nam Huân giật mình, ánh mắt nhìn về phía Tổ An có chút không hiểu, sau đó yêu kiều cúi đầu: - Đa tạ công tử cao thượng.
- Ta còn rất thuần khiết.
Tổ An đậu đen rau muống nói một câu mà đối phương nghe không hiểu, nội tâm bắt đầu suy tư tiếp xuống nên xử lý như thế nào.
Khổng Nam Vũ mỉm cười: - Công tử quả nhiên không giống Nhân tộc khác, có một trái tim vượt qua giới hạn chủng tộc.
- Đừng chụp mũ cho ta.
Tổ An lạnh lùng nói.
- Ta cũng không muốn gánh tội danh phản quốc. Các ngươi ẩn núp vào kinh thành đến cùng là vì chuyện gì? Có phải sớm trải đường để Yêu tộc xuôi nam hay không!
- Công tử hiểu lầm.
Khổng Nam Vũ giải thích.
- Chuyến này chúng ta xuôi nam, thứ nhất là ta có chút hiếu kỳ với phong thổ nhân tình của Nhân tộc, đến đây tự mình thể nghiệm một phen; thứ hai, cũng không gạt công tử, xác thực có ý thăm dò tình báo, nhưng không phải vì xâm nhập phía nam mà chuẩn bị, mà chỉ vì bị động phòng ngự mà thôi. Phải biết, Nhân tộc phái thám tử đến Yêu tộc chúng ta cũng không ít, đây chỉ là ngươi tới ta đi mà thôi.
- Nói thật dễ nghe.
Tổ An cười lạnh.
- Trước đó không lâu Yêu tộc các ngươi mới ở biên cảnh đồ một thành, mặc kệ là binh lính hay bách tính, chó gà không tha, cũng không có hảo tâm như ngươi nói nha.
Khổng Nam Vũ biến sắc: - Sự tình đồ thành tuyệt đối không phải Yêu tộc chúng ta gây ra!
- Không phải Yêu tộc các ngươi, thì còn có thể là ai?
Tổ An đương nhiên sẽ không bởi vì một câu nói của nàng mà tin tưởng.
- Cái này ta cũng không rõ ràng, nhưng sự tình đồ thành xác thực điểm đáng ngờ trùng điệp.
Khổng Nam Vũ nhanh chóng giải thích.
- Phải biết trước đây ít năm, Yêu tộc bị Nhân tộc trọng thương, bây giờ còn chưa khôi phục nguyên khí, sao có thể tuỳ tiện khơi mào rắc rối, hơn nữa quyết không cho phép sự tình như vậy xảy ra. Ta ở Yêu tộc tuy không phải đại nhân vật gì, nhưng cũng biết ý nghĩ của cao tầng, bọn họ tuyệt đối sẽ không làm ra sự tình ngu xuẩn như vậy.
- Sự tình bày ở trước mắt, ngươi nói nhiều hơn nữa cũng vô ích.
Tổ An lạnh nhạt nói.
- Hơn nữa căn cứ ngươi nói, đồ thành là sự tình phát sinh ở sau khi ngươi đến kinh thành, ngươi không ở bên người những yêu tộc kia, làm sao biết ý nghĩ của bọn họ?
Khổng Nam Vũ biến sắc, đây quả thật là chỗ lo lắng của nàng, trong Yêu tộc không thiếu phái chủ chiến, tràn ngập cừu thị với Nhân loại, hơn nữa những tên kia đầu óc ngu si tứ chi phát triển, trong lúc xúc động làm loại chuyện này xác thực là có khả năng.
Nàng hít sâu một hơi: - Ta biết hiện tại nói cái gì cũng vô dụng, nhưng ta nhất định sẽ mau chóng tra ra chân tướng, cho ngươi một cái công đạo.
Tổ An lắc đầu: - Bây giờ nói những thứ này đã không có ý nghĩa, đại quân triều đình đã lên phía pắc, trận chiến này đã định trước khó mà tránh khỏi.
Khổng Nam Vũ lặng lẽ, biết đối phương nói là tình hình thực tế.
Tổ An không muốn tiếp tục tranh luận vấn đề này, mà tò mò hỏi: - Hồng Tụ Chiêu này là sản nghiệp của Yêu tộc các ngươi?
Nếu thật như thế, năng lượng của Yêu tộc thật quá khủng bố, thẩm thấu đến tình trạng này còn không bị triều đình phát hiện.
Khổng Nam Vũ lắc đầu: - Cũng không phải, chúng ta có con đường của mình, bất quá cụ thể là cái gì, xin thứ cho ta không thể nói, mong công tử thứ lỗi.
Tổ An nhướng mày, chẳng lẽ trong kinh thành có thế lực nào cấu kết với Yêu tộc?
Trong khoảng thời gian này, hắn luôn có một loại ảo giác, dường như toàn bộ kinh thành có một tấm lưới lớn lặn núp trong bóng tối, hắn thậm chí không xác định tấm lưới lớn này có tồn tại hay không, dù sao ngay cả Tú Y Sứ Giả cũng không có tình báo tương quan.
Nhưng chẳng biết tại sao, hắn luôn có một loại cảm giác, đặc biệt là lần trước, thời điểm Vân Gian Nguyệt còn ở trong hoàng cung, phát giác được có người theo dõi hắn, cho tới bây giờ còn không tra ra đến cùng là ai.
Lúc này âm thanh của Khổng Nam Vũ vang lên: - Không biết công tử dự định xử trí chúng ta như thế nào?
Tổ An vui vẻ, nữ nhân này cũng giảo hoạt, phải biết tu vi của nàng cực cao, lại thêm lông vũ cổ quái, coi như mình thật muốn bắt các nàng cũng không dễ, kết quả lại bày ra vẻ sinh tử ở trong khống chế của hắn.
Bất quá xử lý bọn họ thế nào, đúng là có chút phiền phức.
Từ sâu trong nội tâm mà nói, hắn không muốn đối phó các nàng, dù sao hắn và Hoàng Đế cuối cùng sẽ trở mặt, bởi vì cái gọi là địch nhân của địch nhân chính là bằng hữu, có các nàng ở chỗ này, cũng coi như nhiều một phần trợ lực.
Có điều hắn không muốn biểu hiện ra ngoài, miễn cho bị đối phương thừa cơ áp chế, vậy sẽ rất phiền phức.
Khổng Nam Vũ nói: - Thực ra Tổ công tử không cần lo lắng quá mức, trong kinh thành này, quan viên có liên hệ với chúng ta cũng không phải một hai cái, mọi người theo như nhu cầu, thêm bằng hữu dù sao cũng tốt hơn thêm địch nhân.
