Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Lục Địa Kiện Tiên

Chương 1749: Muội tử nào đang nhớ ta




Bích Linh Lung mềm nhũn nằm trên giường, đôi mắt xuân tình nhộn nhạo.

- Còn muốn nữa không?

- Không……

- Bại hoại……

- Uhm…

Bích Linh Lung uhm một tiếng, ngọc thể run rẩy, nhưng nàng nằm im không hề động, mặc cho Tổ An ở trên người nàng muốn làm gì thì làm. Hắn lại lần nữa đẩy ngã Bích Linh Lung xuống giường, chẳng bao lâu trên giường truyền đến tiếng rên rỉ mềm mại đáng thương của Bích Linh Lung: - n… không được …lại… tiếp…rồi… ngươi có biết thương thê tử của mình vậy không hả…...

Lại không biết cách bao lâu, Bích Linh Lung lười biếng đẩy đẩy nam nhân bên cạnh: - Trời sắp sáng, ngươi nên đi.

- Không đi.

Tổ An lẩm bẩm một tiếng, vùi đầu vào trong bầu vú trắng mịn của nàng.

- Đừng làm rộn, các cung nữ sắp tới.

Tuy Bích Linh Lung cũng rất không muốn, nhưng nàng vẫn duy trì lý trí.

Tổ An rơi vào đường cùng chỉ có thể cáo từ: - Hôm nay ta muốn xuất phát đi Vân Trung quận, chỉ sợ phải mấy tháng không gặp được ngươi.

Trong mắt Bích Linh Lung tràn ngập ôn nhu, vừa giúp hắn chỉnh lý y phục vừa dặn dò: - Đi đường cẩn thận, coi như tra không ra chân tướng cũng không quan trọng, cam đoan mình an toàn hàng đầu.

- Yên tâm đi, Hoàng Thượng ban cho ta thánh chỉ, nếu đến thời khắc nguy cơ, ta có thể thỉnh cầu hắn xuất thủ.

Tổ An an ủi.

Nghe hắn nói như vậy, Bích Linh Lung buông lỏng một hơi, nàng đương nhiên biết thánh chỉ của Hoàng Đế uy lực to lớn, có điều trong lòng nàng có chút ngoài ý muốn, bình thường Hoàng Đế chỉ cho Tú Y Sứ Giả tâm phúc, không ngờ lại cho hắn?

Bất quá nghĩ lại, trước đó đối phương ở trong bí cảnh thể hiện ra đầy đủ năng lực, hơn nữa trợ giúp Thái Tử thông qua đại khảo, thắng được Hoàng Thượng tín nhiệm là rất bình thường.

Tổ An cúi đầu nhìn nàng, trên mặt tràn ngập nụ cười: - Ngươi rất giống thê tử nói chuyện với trượng phu chuẩn bị lên đường.

Bích Linh Lung xì một cái, vội vàng đẩy hắn vào mật đạo, trở lại trên giường nằm xuống, nghĩ đến thân phận của mình, nhịn không được thăm thẳm thở dài.

Cách một hồi, bên ngoài truyền đến động tĩnh, Dung Mạc gõ cửa, nhỏ giọng nói: - Nương nương, nên rời giường.

Bích Linh Lung vô ý thức kéo chăn mền che khuất vết hôn trên cổ mình, lúc này mới phản ứng được đối phương nhìn không thấy, sau đó lười biếng nói: - Hôm nay thân thể có chút mệt, muốn ngủ nhiều một chút, đừng quấy rầy ta.

Đều trách hỗn đản kia, giày vò nàng hơn nửa đêm, lúc này toàn thân sắp tan ra thành từng mảnh.

Dù sao nàng cũng là Đông Cung chi chủ, lại không cần giống Hoàng Đế làm việc đúng giờ.

Dung Mạc có chút ngoài ý muốn, phải biết những năm này Thái Tử Phi rất cần cù, Thái Tử không quản sự, công văn trong Đông Cung đều do Thái Tử Phi xử lý, cho nên nàng rất nghiêm ngặt, hôm nay là làm sao vậy?

Có điều nàng không nói thêm gì, nghĩ đến hẳn là Thái Tử Phi thọ nguyên bị hao tổn, nếu bây giờ tinh thần lực không như trước kia.

Đều trách hỗn đản Tổ An kia không bảo vệ tốt Thái Tử Phi!...

- Hắt xì!

Một bên khác Tổ An nặng nề hắt hơi, nghĩ thầm lại là muội tử nào đang nhớ ta?

Hắn từ trong Đông Cung đi ra, hiển nhiên không có thời gian ngủ tiếp, ở hoàng cung điểm nhân mã, mang theo 100 tên Vũ Lâm Lang xuất cung.

Vũ Lâm Lang là một chi Ngự Lâm Quân, mỗi cái đều trải qua huấn luyện nghiêm ngặt, tu vi chí ít Ngũ phẩm, có lẽ đơn đả độc đấu không phải đối thủ của cao thủ giang hồ, nhưng bọn hắn tinh thông trận pháp và hợp kích chi thuật, đánh cao thủ giang hồ số lượng tương đương, cơ bản đều là toàn thắng.

Dù đối mặt cao thủ hơn Ngũ phẩm, cũng có sức đánh một trận.

Muốn đối phó 100 Vũ Lâm Lang, trừ khi xuất động quân đội mấy lần, nhưng lần này bọn họ đại biểu là khâm sai, làm như thế không khác nào tạo phản.

Nếu địch nhân có chủ tâm tạo phản mà nói, 100 tên Vũ Lâm Lang hay 1000 tên Vũ Lâm Lang đều không có gì khác nhau.

Cũng không lâu lắm, ở ngoại tụ hợp với đám người Tang Hoằng, tuy thế giới này tu hành phát đạt, các loại phù văn trận pháp cải thiện cực lớn, giao thông tiện lợi, nhưng vẫn thua xa máy bay xe lửa kiếp trước.

Dù sao phù văn trận pháp cần tiêu hao nguyên thạch, thực quá xa xỉ, bình thường chỉ có số ít người mới hưởng thụ nổi, nhân số nhiều thì không có cách nào dùng.

Bởi vậy giống như cổ đại kiếp trước, đi đường thủy khẳng định dễ dàng hơn.

Toại Đan Hà, từ bắc hướng nam liên miên mấy ngàn dặm, vừa vặn đi qua kinh thành.

Nhánh sông ven đường được đào bới, hình thành mạng lưới thủy lợi nhanh gọn, kinh thành lớn như vậy, tiêu hao lương thực, vật liệu gỗ, khoáng thạch… số lượng lớn kinh người, cơ bản đều dựa vào vận tải đường thuỷ chuyển tới.

Đội ngũ sứ đoàn dọc theo Toại Đan Hà lên phía bắc, sau đó giữa đường xuống thuyền đi đường bộ, hướng tây mãi cho đến Vân Trung quận.

Dù sao Toại Đan Hà không chảy qua Vân Trung quận.

Lần này Tang Hoằng làm khâm sai, một số quan viên đại biểu triều đình đến đưa tiễn, ngay cả Hoàng Đế cũng phái thái giám đến đây tuyên đọc thánh chỉ tăng thanh thế.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.