Hắn để cho tiểu nhị ở chỗ này xử lý sự vụ, mình thì dẫn mấy người đi đến hậu đường.
Trong hậu viện có mấy chiếc xe ngựa, cây xanh râm mát, thậm chí còn có chút bông hoa không biết tên, không khí thoáng cái tươi mát lên.
Những con ngựa kia rất thần tuấn, lông bờm chải vuốt chỉnh chỉnh tề tề, hơn nữa cái bụng tròn trịa, béo tốt khỏe mạnh, hiển nhiên là được nuôi nấng chăm chút, hoàn toàn khác biệt những thớt ngựa nhếch nhác bên ngoài.
Bất quá càng hấp dẫn người chú ý là xe ngựa, rất khác xe ngựa bình thường, quanh xe không có cửa sổ, phảng phất như cái hộp sắt.
Lúc này lão bản kia đi tới: - Các vị khách nhân cũng thấy, chỗ chúng ta đều là xe ngựa tốt nhất, tiền xe tự nhiên cũng không giống bên ngoài.
- Không biết bao nhiêu tiền?
Cao Anh hỏi.
Lão bản kia duỗi ra ba ngón tay: - Ba lượng hoàng kim, ba lượng bạch ngân.
Bùi Hữu nhướng mày, nghĩ thầm gia hỏa này đoạt tiền sao, cho dù là xe ngựa tốt nhất ở kinh thành cũng không mắc như vậy, có điều hắn rõ ràng lời này hơn phân nửa là ám hiệu, cho nên không nói gì.
Thần sắc của Tổ An cổ quái, thầm nghĩ các ngươi có quan hệ gì với Thiên Địa Hội.
Cao Anh lắc đầu: - Xe ngựa tốt như vậy không thể rẻ được, chúng ta bao xe này, ngươi không được mời chào khách nhân khác, mỗi người trả cho ngươi 5 lượng hoàng kim, 5 lượng bạch ngân.
Lão bản kia tán thưởng giơ ngón tay cái lên: - Mấy vị hào khí, không biết là dựa vào cái gì ăn cơm nha?
Cao Anh đáp: - Ta dựa vào tứ đại danh sơn, bằng hữu đến có núi vàng núi bạc, ta nhìn bằng hữu nặng như Định Sơn, bằng hữu gặp gỡ như đến Lương Sơn.
Định Sơn là danh sơn của thế giới này, thời điểm triều đình tế tự thường xuyên tới, giống như Thái Sơn kiếp trước.
Còn Lương Sơn là chỗ Lục Lâm Hào Kiệt tụ hợp, ở thế giới này cũng thành danh từ nghĩa khí.
Nghe hắn nói như vậy, trên mặt lão bản kia lập tức hiện ra nụ cười ân cần, từ trong góc lấy ra mấy cái mặt nạ đưa cho ba người: - Ba vị khách quý mỗi người chọn lựa một cái mặt nạ đeo lên.
Tổ An chú ý tới hắn xưng hô đã từ khách nhân biến thành khách quý, ngữ khí cũng cung kính hơn nhiều, hẳn là đối phương tán thành thân phận của bọn họ.
Bùi Hữu nhướng mày: - Đây là ý gì?
Lão bản kia cười giải thích: - Chủ yếu là địa phương các ngươi sắp đi có rất nhiều sự tình không tiện lộ mặt, vì bảo vệ mỗi khách nhân an toàn, cho nên tất cả mọi người sẽ đeo mặt nạ che giấu thân phận.
- Có ý tứ.
Tổ An cười cười, trực tiếp chọn một cái mặt nạ hình hồ ly đeo lên, nghĩ đến Đát Kỷ, bây giờ hắn thấy hồ ly có cảm giác rất thân thiết.
Cao Anh thì chọn một mặt nạ lão hổ, thấy hai người đều đeo, tuy Bùi Hữu nghi hoặc, nhưng vẫn đeo theo, hắn chọn một cái mặt nạ quỷ màu trắng.
Tổ An nhịn không được cười lên, quả nhiên là thiếu niên u ám nhàm chán, mặt nạ này rất phù hợp khí chất của hắn.
Sau khi ba người vào xe ngựa, loảng xoảng… cửa bị đóng lại, sau đó đỉnh đầu lóe lên ánh sáng nhạt, nhìn kỹ, nguyên lai là mấy khỏan Dạ Minh Châu nhỏ nhắn.
Bùi Hữu cảm thán nói: - Đại thủ bút nha, trên xe ngựa cũng dùng Dạ Minh Châu chiếu sáng.
Tổ An lại nói: - Hẳn là không thể không như thế, bởi vì xung quanh bị phong kín, một chút ánh sáng cũng không vào được, vì để khách nhân không đến mức có cảm giác ngồi phòng giam, cho nên mới dùng Dạ Minh Châu chiếu sáng.
Bùi Hữu giật mình, thầm điều tra một phen, quả nhiên một chút khe hở cũng không có, hắn thôi động khí thế, rất nhanh sắc mặt đại biến: - Khí thế không cách nào kéo dài ra ngoài, cái gì cũng không cảm giác được.
- Không cần lo lắng.
Cao Anh giải thích.
- Xe có khắc trận pháp phong bế đặc thù, dùng để ngăn cách khí thế của tu hành giả, phòng ngừa bị người điều tra ra lộ tuyến đi Tiêu Dao Lầu.
Phong bế cửa sổ xe chỉ có thể ngăn cản ánh mắt của người bình thường, cao thủ tu hành có thể sử dụng khí thế cảm ứng xung quanh, cho nên Tiêu Dao Lầu rất cẩn thận.
Tổ An cũng thử một chút, quả nhiên, lấy khí thế của hắn vẫn không cách nào xuyên thấu thân xe.
Bỗng nhiên trong lòng hắn hơi động, trực tiếp thi triển năng lực thông linh của Ngọc Tông, rất nhanh trước mắt xuất hiện một hình ảnh kỳ quái, cây cối không ngừng lui lại, còn có mặt đất nhanh chóng lóe qua.
Trong lòng Tổ An vui vẻ, muốn thông linh, xung quanh thuận tiện nhất không ai qua được ngựa kéo xe, không nghĩ tới năng lực của Ngọc Tông có thể đột phá trận pháp phong cấm.
Còn hình ảnh kỳ quái trong đầu là bởi vì đó là thị giác của ngựa, từ khi thi triển thông linh đến nay, hắn gặp quá nhiều thị giác kỳ kỳ quái quái, khoa trương nhất là mắt kép của con ruồi, vô số hình ảnh nhỏ xíu hợp lại, nhìn mà đầu muốn nổ tung.
- Vạn nhất người ta có ý đồ bất chính thì làm sao bây giờ?
Bùi Hữu lo lắng nói, ở trong xe bịt kín như thế, bên ngoài phát sinh cái gì cũng không biết, thật quá nguy hiểm.
