Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Lục Địa Kiện Tiên

Chương 1776: Gọi nó xem nó có đáp ứng không?




Tôn Kế đáp: - Không có việc gì, mua về để đập nghe thanh âm, tiền sẽ trả đủ.

Nghe hắn nói sẽ thanh toán, lúc này người Tiêu Dao Lầu mới buông lỏng một hơi.

Bất quá người khác thì kinh ngạc đến ngây người, 200 ngàn lượng bạc chỉ để nghe tiếng vỡ?

Đây cũng quá không có nhân tính rồi?

Người không biết Tôn Kế, cũng bắt đầu tìm hiểu đây là thần thánh phương nào.

Ngay cả Dương Long cũng cau mày, đến bên tai Tôn Kế nhỏ giọng nhắc nhở: - Công tử, như vậy không khỏi quá lãng phí, sau khi lão gia biết sợ rằng sẽ trách tội.

- Yên tâm, sau khi rời Tiêu Dao Lầu, cầm tiền từ trên người hắn về là được, ta cái gì cũng không có tổn thất ngược lại còn ra tận danh tiếng, hơn nữa gia hỏa kia có thể lấy ra bảo thạch như vậy đấu giá, chứng minh trên người có càng tốt hơn, chính là một con dê béo, đến thời điểm tìm một viên càng đẹp đưa cho Thu cô nương.

Tôn Kế sắp bị cơ trí của mình tin phục rồi.

Dương Long lộ ra dị sắc, nghĩ thầm mình còn khinh thường công tử rồi, tuy ngày bình thường hắn cuồng vọng, nhưng rõ ràng người nào có thể đắc tội, người nào không thể đắc tội.

Giống như gia hỏa kia, rõ ràng không phải nhân vật tai to mặt lớn ở Dịch quận, nhìn hắn lấy ra bảo thạch, hơn phân nửa là từ Nam Dương đến, cho dù đối phương là Giao Long của Hải tộc, đi tới địa bàn Dịch quận cũng phải nằm sấp.

Dịch quận dân phong bưu hãn, Ma giáo, đạo tặc nổi lên bốn phía, ngày bình thường cướp bóc phú thương, trực tiếp đẩy lên người Ma giáo là được, đây là bí mật rất nhiều người ngầm hiểu, dù sao chỉ dựa vào bổng lộc của triều đình, muốn tiêu sái cũng không có dễ dàng như vậy.

Sau đó hắn cũng không khuyên bảo, trong lòng đã coi Tổ An là chết người.

Lúc này Tôn Kế càng nghĩ càng hưng phấn, khiêu khích nhìn về phía Tổ An: - Có ít người nghĩ dựa vào một tảng đá vụn, thì có thể bình khởi bình tọa với bổn công tử, đáng tiếc ngươi kiêu ngạo ở trong mắt bổn công tử không đáng giá nhắc tới.

Mọi người tỉnh táo lại, đây là ân oán cá nhân nha.

Mọi người chờ nhìn chủ nhân gian phòng bên kia đáp lại, bất quá nghĩ đến quyền thế của Tôn gia, người kia hơn phân nửa sẽ nén giận, có thể bình an rời đi nơi này đã không tệ.

Ai biết Tôn Kế vừa dứt lời, một tia ô quang bay ra, trong nháy mắt nện ở trên mặt hắn.

Đùng… ngay sau đó Tôn Kế kêu thảm một tiếng ngã quỵ về sau, thật vất vả đứng lên thì miệng đầy máu tươi, răng rơi mấy cái.

Lúc này bóng người của Tổ An cũng xuất hiện ở cửa sổ, khẽ cười nói: - Không có ý tứ, ta cũng thích nghe tiếng rơi vỡ.

Thấy cảnh này tất cả mọi người kinh ngạc đến ngây người, trong Tiêu Dao Lầu đã bao nhiêu năm chưa từng xảy ra xung đột trực tiếp như vậy?

Mấu chốt ở chỗ một người bên trong là công tử nhà Tôn Tướng, người bên ngoài kia bị điên sao?

Không ít người trong lòng bắt đầu tiếc hận, ở Dịch quận đắc tội Tôn Kế, trừ khi ngươi là Yến Vương thế tử, bằng không thật là tự tìm cái chết.

Một vài người lớn tuổi thì thấp giọng giáo dục vãn bối: - Nhẫn nhất thời gió êm sóng lặng, lui một bước trời cao biển rộng, vừa rồi người kia hành động mặt ngoài nhìn là thoải mái một chút, nhưng hơn phân nửa sẽ đánh đổi mạng sống, về sau các ngươi lấy đó mà làm gương.

Nghe người phía dưới nghị luận ầm ĩ, đầu Tôn Kế ông ông ông trực hưởng, nửa ngày không ý thức được phát sinh cái gì, thẳng đến trong miệng có dị dạng, hắn vô ý thức nôn ra vài thứ, mở lòng bàn tay xem xét, là mấy cái răng và máu.

- Ta bị đánh?

Đây là phản ứng đầu tiên của hắn, có chút không dám tin.

- Ta lại bị đánh!

Hắn rốt cục lấy lại tinh thần, không khỏi giận tím mặt: - Ngươi tự tìm cái chết!

Đến từ Tôn Kế, điểm nộ khí +799 +799 +799...

Nói xong rút ra một thanh bội đao, trực tiếp vận công lực toàn thân ném qua, hắn ôm hận xuất thủ, hiển nhiên là muốn đưa đối phương vào chỗ chết.

Chỉ tiếc không biết là tu vi của hắn không đủ, hay bị tường khí vô hình ngăn trở, bội đao bay đến phụ cận gian phòng của Tổ An, bỗng nhiên rơi xuống dưới, dẫn tới khách nhân phía dưới vội vàng tránh né, kinh hô liên tục.

- Chỉ như vậy?

Phía dưới không ít khách nhân vốn chờ tràng cảnh sao hỏa đụng trái đất, kết quả không nghĩ tới Tôn Kế kém như vậy.

Chút tu vi ấy nếu không phải dựa vào cha hắn, chết cũng không biết chết như thế nào.

Trong lòng không ít người nghĩ như vậy.

Tôn Kế cũng không rõ ràng chuyện gì xảy ra, nghĩ thầm chẳng lẽ sau khi mình bị thương, tu vi suy giảm?

Hắn vừa thẹn vừa giận, nghĩ đến đối phương tựa hồ là Lục phẩm, hắn không dám tự mình xông lên, vội vàng liếc nhìn Dương Long: - Ngươi còn thất thần làm gì, ta bị đánh, còn không mau xuất thủ?

Dương Long vốn đang nhìn chén trà ngẩn người, bởi vì vừa rồi hắn lại không thấy rõ chén trà kia là làm sao bay tới.

Chẳng lẽ đối phương không chỉ Lục phẩm?

Trong lòng hắn dâng lên nghi hoặc.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.