Nhìn hắn vô năng phẫn nộ, trong lòng Tổ An thoải mái, đang cần điểm nộ khí đây, không vặt ngươi thì có lỗi với bản thân mình nha: - Trên chén trà lại không có khắc tên ta, sao ngươi biết đó là của ta? Ta gọi nó một tiếng, ngươi xem nó có đáp không?
Nói xong cố ý gọi chén trà vài tiếng, hiển nhiên không có bất kỳ đáp lại gì.
Tôn Kế: - ...
Dương Long: - ...
Khách nhân toàn trường: - ...
Mọi người âm thầm suy nghĩ đây là ngưu nhân từ nơi nào đến, vô lại còn cao hơn Tôn Kế một bậc, quả nhiên ác nhân tự có ác nhân trị.
Bất quá một số người thông minh đã bắt đầu suy nghĩ, người kia không nể mặt mũi chọc giận Tôn gia như thế, nếu không phải ngu xuẩn, thì có nơi dựa dẫm, nhưng nhìn bộ dáng hiển nhiên không phải đối thủ của hộ vệ Tôn gia nha.
Tôn Kế sắp tức nổ, đang muốn chửi ầm lên lại bị Dương Long ngăn cản, niên kỷ của hắn lớn, nên tỉnh táo hơn, hắn nhìn về phía lão già mập lùn của Tiêu Dao Lầu: - Vị tiền bối này, nếu chứng minh là hắn động thủ, Tiêu Dao Lầu sẽ làm sao?
Lão già mập lùn chần chờ một lát, cuối cùng vẫn nói: - Tiêu Dao Lầu nghiêm cấm tư đấu, bất luận ai động thủ cũng sẽ bị mời ra Tiêu Dao Lầu.
Vì bảo trì trật tự, đây là luật thép của Tiêu Dao Lầu, trước mắt bao người hắn không có khả năng khuynh hướng người nào.
Dương Long hài lòng gật đầu: - Vậy thì tốt, xin tiền bối kiểm tra gian phòng của hắn, mỗi phòng, số lượng chén trà đều là cố định, mà chén trà ở trong Tiêu Dao Lầu là đặc chế, ngoại nhân không thể mô phỏng, chỉ cần trong phòng hắn thiếu một chén trà, thì chứng minh vừa rồi là hắn động thủ.
Người trong hội trường nghĩ thầm Tôn gia cũng giảo hoạt, còn biết tìm sơ hở của đối phương.
Lần này số 333 kia xong rồi, rất nhanh sẽ bị bằng chứng đóng đinh, một khi bị đuổi ra Tiêu Dao Lầu, người Tôn gia không có khả năng buông tha hắn.
Bất quá đại đa số người chỉ xem náo nhiệt mà thôi, nghĩ thầm ai bảo vừa rồi gia hỏa này miệng độc như vậy, đáng đời bây giờ bị đánh mặt.
- Cái này...
Lão già mập lùn của Tiêu Dao Lầu có chút chần chờ, hắn thực không muốn tham dự việc này, dù sao Tổ An cũng là khách hàng ngọc bài, một khi thật bị làm không xuống đài được, sẽ rất ảnh hưởng tín dự của Tiêu Dao Lầu.
Ai biết đúng lúc này, thanh âm của Tổ An truyền đến: - Muốn tra có thể, nhưng nếu tra không ra đồ vật, hai người các ngươi có phải nên xin lỗi ta hay không?
Sắc mặt của lão già mập lùn hơi khác thường, hắn biết chén trà là từ trong phòng của Tổ An đập ra, không hiểu vì sao đối phương lại nói như vậy, đến cùng có cái gì ỷ vào?
Dương Long và Tôn Kế tự nhiên là lòng tin mười phần: - Ha ha, làm sao có thể không tra ra!
Tổ An lạnh nhạt nói: - Trên đời chưa từng có sự tình tuyệt đối, nếu các ngươi không thể đáp ứng tra không ra xin lỗi, vậy ta cự tuyệt các ngươi điều tra, bằng không không công bằng với ta.
Lão già mập lùn mỉm cười, nghĩ thầm người này thật thông minh, nguyên lai đánh cái chủ ý này.
Lúc này Tôn Kế cũng kinh nghi bất định, kéo ống tay áo của Dương Long nhỏ giọng nói: - Vì sao hắn chắc chắn như thế? Chẳng lẽ có âm mưu gì sao?
Tuy hắn phách lối, nhưng không phải thế hệ ngu xuẩn, lập tức ý thức được dị thường.
Dương Long lắc đầu: - Ta xác định chén trà từ trong phòng của hắn ném ra.
- Tốt!
Tôn Kế tin tưởng thực lực Thất phẩm của lão Long, cười gằn nhìn Tổ An nói: - Nếu tra không ra, chúng ta xin lỗi ngươi, nếu tra ra, thì ngươi cút khỏi Tiêu Dao Lầu!
Ở trước mặt nhiều người như vậy, hắn đương nhiên sẽ không nói quá rõ ràng, nhưng hiển nhiên chỉ cần đối phương rời đi, hắn sẽ phái người truy sát, cho đối phương biết cái gì gọi là muốn sống không được muốn chết không xong.
- Mong chư vị ở đây làm chứng.
Tổ An chắp tay một cái, sau đó nhìn lão già mập lùn nói: - Vị này xưng hô như thế nào?
Lão già mập lùn có chút không vui, thầm nghĩ những hậu sinh tuổi trẻ này ngay cả tiền bối cũng không biết hô một tiếng, mặc kệ là tuổi tác hay tu vi, chẳng lẽ không nên tôn kính ta một chút sao?
Bất quá nể tình đối phương có ngọc bài, hắn không có biểu hiện ra ngoài: - Trong lầu đều gọi ta Bàn tôn giả.
Tổ An nhìn thân hình của hắn, nghĩ thầm quả nhiên không có lấy sai tên: - Vậy thì mời Bàn tôn giả đến phòng ta kiểm tra, xem phải chăng có thiếu chén trà.
Bàn tôn giả hơi nghi hoặc, đối phương tự tin như vậy là nơi nào đến? Chẳng lẽ muốn ta vào phòng, sau đó thu mua ta?
A, đây cũng quá xem thường ta rồi.
- Được.
Hắn nhàn nhạt đáp, sau đó mũi chân điểm một cái, tiến vào gian phòng của đối phương, hắn cũng định theo lẽ công bằng xử lý, ai bảo gia hỏa này kiêu ngạo như vậy.
Có điều rất nhanh sắc mặt hắn cứng đờ, bởi vì chén trà trên bàn một cái không ít, hắn còn lo lắng mình nhìn lầm, đi qua kiểm tra từng cái, xác thực đều là chén trà trong lầu, không giả được.
