Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Lục Địa Kiện Tiên

Chương 1787: Đường Điềm Nhi




Dương Long âm thầm gật đầu, Tiêu Dao Lầu ở trong Dịch quận, khẳng định là không dám động thủ với hắn. Trừ mấy nguyên nhân này ra, cơ chế ra vào đặc thù của Tiêu Dao Lầu cũng để người khác không cách nào điều tra rõ hành tung của từng khách nhân. Cho nên bọn họ sớm đi, ngược lại sẽ càng an toàn.

Vạn nhất thời gian kéo lâu, người bên này lòng mang ý đồ xấu ra ngoài bố trí, nói không chừng sẽ tìm ra hành tung của bọn họ.

Tôn Kế lại an bài mấy thị vệ tiếp tục canh giữ ở cửa, giả vờ hắn còn ở trong phòng tầm hoan tác lạc.

Mặt khác lại cố ý phái thủ hạ ở ngoài phòng số 333 theo dõi.

- Hừ, trước hết để cho hắn sống lâu một đêm, chờ ta xong đại sự, lại dẫn người trở về để hắn muốn sống không được muốn chết không xong!

Tôn Kế quyết định sẽ không bỏ qua gia hỏa kia, có điều hắn xuất sinh thế gia, vẫn phân rõ được nặng nhẹ.

Lại nói bên kia, Tổ An đang tập trung nghe lén trò chuyện, bỗng nhiên ngoài phòng vang lên tiếng đập cửa.

- Ai?

- Công tử, là ta.

Một giọng nói ngọt ngào vang lên.

- Có việc gì?

Tổ An nhướng mày, là người chủ trì trước đó, nàng tới làm gì?

Ngoài cửa, nụ cười của mỹ nữ chủ trì cứng đờ, không nghĩ tới đối phương nghe được thanh âm của mình lại không có ý mở cửa, thật là một nam nhân không hiểu phong tình.

Có điều nàng phản ứng cũng nhanh, nói: - Ta chuyên môn đến đưa Thương Lang Vương Nha và Cửu Đầu Trĩ Vũ cho công tử.

Cái này ngươi không thể cự tuyệt nha?

Quả nhiên, nàng vừa dứt lời, cửa phòng mở ra.

Tổ An đánh giá nữ tử, không thể không thừa nhận, đối phương là một đại mỹ nhân, khoảng cách gần quan sát càng có thể cảm nhận được dáng người mê hồn của nàng, lại thêm môi đỏ kiều diễm ướt át, nụ cười ngọt ngào, còn có đôi mắt như biết nói, rất khó khiến người ta sinh ra ác cảm.

Tổ An trên dưới dò xét nàng một phen: - Cô nương mặc y phục này, giống như không có chỗ nào có thể cất được những vật kia.

Đối phương mặc váy mềm mại đơn bạc, ngay cả túi sách cũng không có.

- Gọi cô nương không khỏi quá xa lạ, ta tên Đường Điềm Nhi, công tử có thể gọi ta Điềm Nhi.

Mỹ nữ chủ trì kia cười nhẹ nhàng nói.

- Công tử không mời ta vào ngồi một chút sao? Đứng ở cửa ra vào bị khách nhân khác nhìn thấy sẽ có chút xấu hổ.

- Họ thật tốt, tên cũng dễ nghe, cô nương quả nhiên ngọt như đường.

Trong lòng Tổ An đã xác thực, nữ nhân này xem xét liền biết là cao thủ trà xanh.

- Miệng của công tử cũng rất ngọt, không biết nên xưng công tử như thế nào?

Thấy đối phương nghiêng người ra nhường đường, Đường Điềm Nhi thuận thế tiến vào phòng, tiện tay đóng cửa phòng lại.

Thấy đối phương quả nhiên để mình vào phòng, trong lòng Đường Điềm Nhi không khỏi đắc ý, dù ngươi là đầu gỗ, ta cũng có thể làm cho ngươi bốc cháy.

- Ta họ An.

Tổ An đương nhiên sẽ không nói cho nàng tên thật của mình, sau đó cười như không cười nhìn nàng.

- Gian phòng của Tiêu Dao Lầu hiệu quả cách âm rất tốt, cô nương đóng cửa lại, không sợ ta có cử động vô lễ gì sao?

Nơi này là gian phòng của khách quý ngọc bài, chỉ cần đóng cửa sổ lại, tạp âm bên ngoài cơ hồ bị ngăn cách, hiển nhiên là trải qua thiết kế tỉ mỉ.

Đường Điềm Nhi lộ ra nụ cười ngọt ngào: - Khách quý như công tử làm sao có thể là loại nam tử không hiểu phong tình kia, ta đương nhiên không sợ.

Tổ An lạnh nhạt nói: - Chẳng lẽ ngươi không biết, khách càng quý, ngược lại càng dễ có chút đam mê biến thái sao?

Đường Điềm Nhi: - ...

Đối phương nói làm nàng sững người, trong lúc nhất thời không biết nên trả lời như thế nào.

Bình thường mà nói không phải lẫn nhau trêu chọc vài câu, bầu không khí mập mờ bất tri bất giác nồng nặc lên sao?

Lực chú ý của Tổ An còn ở bên Tôn Kế, không có tâm tư gì lá mặt lá trái với nàng: - Ngươi không phải nói đến đưa đồ sao, đồ đâu?

Đường Điềm Nhi vừa khôi phục lại nụ cười không khỏi cứng đờ, bất quá vẫn từ trong giới chỉ lấy ra một cái túi: - Đồ vật đều ở bên trong, An công tử kiểm tra đi.

Tổ An liếc nhìn giới chỉ của nàng, tới thế giới này lâu như vậy, đương nhiên nhìn ra đây là Pháp khí không gian, bất quá đại đa số Pháp khí không gian đều là túi trữ vật, có thể làm thành giới chỉ, thì không ngoại lệ tất cả đều cực kỳ hi hữu, nàng thật chỉ là một người chủ trì bình thường?

Trong lòng nghi ngờ, nhưng không có biểu hiện ra ngoài, tiếp nhận cái túi cẩn thận kiểm tra, những vật này quan hệ Đát Kỷ đột phá, hắn tự nhiên phải cẩn thận.

Xác nhận không sai, hắn cũng lấy ra một chồng ngân phiếu: - Đường cô nương kiểm đi.

Đường Điềm Nhi tiện tay tiếp nhận liền thả lại trong giới chỉ: - Nhân vật như công tử, ta tin được, không cần đếm.

Như vậy ngược lại lộ ra hành động vừa rồi của Tổ An có chút hẹp hòi.

- Nữ nhân này thật thù dai, một chút chuyện nhỏ cũng muốn trả thù lại.

Tổ An âm thầm đậu đen rau muống.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.