Hơn nữa nói chuyện với ai cũng ngọt ngào ôn nhu, khí chất thân thiện không gì sánh được, cho nên nàng ở trong lầu có nhân khí cực cao.
Lúc này Đường Điềm Nhi cũng phiền muộn, nghĩ thầm lúc nào ta và ngươi thân mật như vậy?
Xem ra vừa rồi hắn bị mình mê choáng, nằm mơ các sự tình kiều diễm, thật nghĩ ta đang cùng hắn ân ái.
Nhưng tình cảnh này, nàng lại không có cách nào đi ra giải thích, chỉ có thể kiên trì thừa nhận: - Ách, vừa rồi ta thấy ngươi ngủ say, nên không có đánh thức, mà ra ngoài một chuyến tắm rửa.
Ai, hiện tại mọi người cho rằng ta và hắn ngủ, mấu chốt là thái độ hiện tại của ta cũng coi như ngầm thừa nhận, thật là xấu hổ chết người ta rồi.
Nghe nàng nói, nam nhân khác đều dùng ánh mắt xem thường nhìn Tổ An, nếu mình có mỹ nhân như vậy tương bồi, chỉ sợ suốt cả đêm cũng sẽ không ngủ, tiểu tử này nhanh như vậy liền ngủ mất, được hay không thế.
Cùng là nam nhân, Tổ An tự nhiên hiểu ánh mắt của bọn họ, trong lúc nhất thời nhức cả trứng.
Hắn cũng có cảm thụ giống như Đường Điềm Nhi, chuyện này không là cách nào giải thích a.
Tôn Tuần trầm giọng nói: - Coi như Đường cô nương nói là thật, vậy chỉ có thể chứng minh nàng và số 333 ở một đoạn thời gian, thời gian còn lại hắn vẫn có thể ra ngoài phạm án.
Đường Điềm Nhi do dự một chút vẫn nói: - Hồi Tướng gia, ta rời đi bất quá chỉ bằng thời gian uống cạn chung trà, ngắn như vậy hắn không có khả năng đi phạm án.
Bàn tôn giả âm thầm lo lắng, nghĩ thầm nàng cần gì ôm sự tình lên người mình, vừa rồi đi ra làm chứng đã tận tình tận nghĩa.
Ngay cả Tổ An cũng ngoài ý muốn liếc nhìn nàng một cái, thực không nghĩ tới nàng sẽ công nhiên thiên vị mình. Tôn Tuần nhìn về phía Bàn tôn giả, ánh mắt thoáng cái trở nên sắc bén: - Tiêu Dao Lầu các ngươi có dám đảm bảo lời nói của nàng không?
Bàn tôn giả giật mình, lời này không thể tùy tiện đáp ứng, tuy hắn cũng không cảm thấy khách nhân số 333 có thể đi ra ngoài giết người, nhưng không muốn kéo Tiêu Dao Lầu vào sự tình này, hắn không có trực tiếp trả lời, mà nói: - Nếu Tướng gia không tin chúng ta, có thể hỏi người của Tôn gia, trước đó ta thấy lúc Tôn công tử rời đi, cố ý lưu lại người ở bên ngoài giám thị khách nhân số 333.
Xung quanh nhất thời vang lên tiếng xì xào, có thể tới nơi này không ai là ngu ngốc, lập tức minh bạch Tôn Kế định làm gì, đáng tiếc không nghĩ tới còn chưa trả thù được số 333, mình đã chết mất xác rồi.
Tôn Tuần nhướng mày, quay đầu lại ra hiệu, rất nhanh có một thị vệ bị mang tới.
- Vừa rồi công tử lưu ngươi ở chỗ này giám thị?
Người kia vội vàng gật đầu: - Hồi Tướng gia, vâng.
- Vậy trong thời gian này có dị thường gì không, hắn có rời phòng không?
Tôn Tuần tiếp tục hỏi.
Người kia lắc đầu nói: - Không có, tiểu nhân một mực thủ ở chỗ này, một lát không dám phân thần, hắn chưa hề đi ra.
Tổ An nói: - Chân tướng rõ ràng chưa, vừa rồi nể tình ngươi mất con đau lòng, cho nên mới nhẫn nại tính tình phối hợp các ngươi, hiện tại có phải nên nhận lỗi hay không?
Bàn tôn giả âm thầm lau mồ hôi lạnh, tiểu tử này thật là nghé con mới sinh không sợ cọp, lời gì cũng dám nói.
Tôn Tuần liếc hắn một cái, sau đó nhìn về phía cửa sổ: - Hắn có khả năng từ nơi kia ra ngoài không, như thế thị vệ ngoài cửa sẽ không thể trông thấy.
Bàn tôn giả mở miệng: - Không có khả năng, bên ngoài là hội trường, người đến người đi, hơn nữa không ít cao thủ, nếu hắn theo cửa sổ rời đi, khẳng định sẽ bị người khác phát hiện.
Tổ An thì âm thầm cười lạnh, ai bảo Tôn Kế tâm tư ác độc muốn đẩy ta vào chỗ chết, kết quả người hắn lưu lại giám thị biến thành nhân chứng tốt nhất.
Lúc này Tôn Tuần phất phất tay: - Mang hắn về chậm rãi thẩm vấn.
Đường Điềm Nhi và Bàn tôn giả biến sắc, vội vàng hỏi: - Tướng gia, cái này là vì sao? Đã chứng minh hắn trong sạch nha.
- Vậy vì sao trước khi Dương Long chết sẽ lưu lại dãy số của ngươi? Coi như không phải hắn tự mình động thủ, cũng rất có thể là đồng phạm bên ngoài phối hợp, mang đi.
Tôn Tuần không muốn nói nhảm với bọn hắn, trực tiếp ra lệnh thủ hạ bắt người.
- Các hạ đường đường mệnh quan triều đình, lại xem mạng người như cỏ rác, võ đoán phán án như vậy?
Tổ An cười lạnh.
- Trước đó ta và Tôn Kế sinh ra xung đột nhiều người nhìn thấy như vậy, hung phạm muốn vu oan giá họa, ta tự nhiên là thí sinh thích hợp nhất.
Đây cũng là nguyên nhân vì sao vừa rồi hắn không lau sạch chữ viết trên đất, một là vốn không phải hắn giết, hắn không thẹn với lương tâm; thứ hai hắn và Tôn Kế xung đột mọi người đều biết, coi như lau sạch, người Tôn gia cũng sẽ tìm tới hắn, vậy còn không bằng giữ điểm đáng ngờ rõ ràng này.
- Mao đầu tiểu tử cũng dám dạy bản tướng làm việc? Mang trở về cẩn thận thẩm vấn, lục soát tang vật trong phòng.
