Tôn Tuần không có biểu cảm gì nói, coi như đối phương không phải hung phạm, nhưng đối phương đắc tội Kế nhi, cũng phải thuận thế giết hắn để an ủi Kế nhi trên trời có linh thiêng.
- Mặt khác người hôm nay tham gia đấu giá đều không cho đi, ta sẽ phái người tra hỏi từng cái.
Sau khi nói xong lại nói với Bàn tôn giả: - Cho ta danh sách người tham gia đấu giá hôm nay.
Lời vừa nói ra, toàn trường xôn xao, mọi người đang ăn dưa xem kịch, ai biết mình cũng dính vào?
Mọi người lập tức mặc kệ, ồn ào muốn đi, đồng thời công khai nghi vấn tín dự của Tiêu Dao Lầu.
Bàn tôn giả lo lắng, vội vàng kéo Tôn Tuần qua một bên nhỏ giọng nói: - Tướng gia làm như vậy là không được, những khách nhân kia đều là nhân vật có mặt mũi, nếu thân phận bại lộ, đến thời điểm mọi người sẽ không thu tay được. Xin Tướng gia mở một con đường, còn lại Tiêu Dao Lầu chúng ta nhất định sẽ toàn lực phối hợp.
Tôn Tuần nhíu mày, vừa rồi nói xong hắn cũng có chút hối hận, chưa nói Tiêu Dao Lầu bối cảnh không biết, chỉ nói những khách nhân kia, không chừng bên trong có đồng liêu của hắn, thật không tiện đắc tội.
Nghĩ tới đây hắn dựa thế xuống thang nói: - Thôi được, cho Tiêu Dao Lầu các ngươi mặt mũi, bất quá người này nhất định phải soát.
Hiển nhiên hắn vẫn chưa hết hoài nghi với Tổ An, muốn tìm lý do mang hắn đi.
Bàn tôn giả do dự, cuối cùng không có nói gì.
Tôn Tuần đã cho hắn mặt mũi, nếu hắn một bước không lùi mà nói, rất có thể sẽ triệt để chọc giận đối phương, cuối cùng không cách nào kết thúc.
Còn quan hệ với Hải tộc đứt hay không không quan hệ, lần sau lại nghĩ phương pháp khác liên hệ.
Đường Điềm Nhi muốn nói cái gì, lại bị hắn ngăn cản, chỉ có thể lo âu nhìn về phía Tổ An.
Tổ An lại không kinh hoảng chút nào, lạnh nhạt nói: - Ngươi nói soát thì soát? Dựa vào cái gì? Như thế ta nói ngươi ăn hai bát phấn, ngươi cần phải mổ bụng ra để chứng minh trong sạch?
Tôn Tuần nghe không hiểu bát phấn hắn nói có ý gì, bất quá có thể phẩm vị ra vẻ trêu tức trong giọng nói, không khỏi âm thầm tức giận, nhiều năm như vậy, ai dám nói chuyện với hắn như thế? Còn là một hậu bối trẻ tuổi?
Đến từ Tôn Tuần, điểm nộ khí +272 +272 +272...
- Dựa vào cái gì, chỉ bằng ta là Thừa Tướng Yến quốc.
Tôn Tuần lạnh lẽo nói.
- Thừa Tướng cũng phải giảng vương pháp nha, vừa rồi các chứng cứ đã chứng minh trong sạch, vì sao còn muốn mạnh mẽ khám xét ta?
Tổ An lạnh nhạt nói.
Tôn Tuần rốt cục không kiên nhẫn: - Vương pháp? Ở khu vực này, bản tướng chính là vương pháp!
Đúng lúc này, nơi xa truyền đến tiếng cười lạnh: - Ngươi chính là vương pháp? Khẩu khí thật nha!
Mọi người quay đầu, nghĩ thầm ai hổ báo như thế, dám ở Dịch quận bất kính với Tôn Tuần.
Mặt mũi Tôn Tuần tràn đầy sương lạnh, da mặt co rút, trong mắt đã lộ ra sát cơ.
- Khách nhân của Tiêu Dao Lầu các ngươi quả nhiên là nhân tài xuất hiện lớp lớp.
Tôn Tuần liếc nhìn Bàn tôn giả, cười lạnh.
Bàn tôn giả cảm thấy hôm nay cả người béo thêm một vòng, sao nhiều kẻ ngông cuồng đến đây như vậy.
Hắn nhìn người lên tiếng, mang mặt nạ phổ thông, hơn nữa từ lầu hai tới, không phải khách nhân ngọc bài tôn quý nhất, lúc này mới âm thầm buông lỏng: - Hai vị đừng xúc động, sự tình nơi này không có quan hệ gì tới các ngươi.
Hắn đã dùng tu vi quan sát đối phương, nguyên khí ba động bất quá chỉ là Lục phẩm, mặc kệ là Tôn Tuần hay mình, một cánh tay cũng có thể bóp chết bọn họ, cũng không biết lực lượng từ đâu tới.
Hắn lại nghĩ tới số 333, bây giờ Lục phẩm đều cuồng như thế sao?
Vốn nghĩ cho đối phương bậc thang, đồng thời hiện ra tu vi của mình, bọn họ sẽ thức thời rời đi, ai biết hai người nhìn cũng chưa từng nhìn hắn, thẳng thắn đi tới chỗ Tôn Tuần.
- Vừa rồi ngươi nói mình là vương pháp?
Tôn Tuần nhướng mày, trực tiếp phân phó thủ hạ: - Thất thần làm gì, còn cần ta mở miệng sao?
Mình đường đường Tông Sư, lại là Thừa Tướng của chư hầu, vừa rồi cùng số 333 nói nhiều như vậy đã rất mất thân phận, bây giờ căn bản không thèm để ý hai người kia.
Cảm nhận được chủ nhân bất mãn, những thị vệ kia như lang như hổ nhào qua.
Ai biết đúng lúc này, đối phương lấy ra một tấm kim bài: - Ai dám!
Những thị vệ kia sửng sốt, toàn bộ lầu ba an tĩnh lại, bởi vì mọi người đều thấy rõ chữ trên kim bài: - Ngự Tiền Vũ Lâm.
- Trong hoàng cung đến?
Không phải ai cũng có tư cách dùng chữ "Ngự", rất nhanh mọi người đều kịp phản ứng.
Đây là lệnh bài của Vũ Lâm Lang, chuyên môn bảo hộ Cấm Cung an toàn, sao lại xuất hiện ở đây.
Những thị vệ kia xin giúp đỡ nhìn về phía Tôn Tuần, Tôn Tuần cũng biến sắc, bởi vì hắn nghĩ đến tình báo ngày hôm qua lấy được, tựa hồ đội ngũ khâm sai đã đến Dịch Quận.
