Thu Hồng Lệ có chút xấu hổ, dậm chân một cái, sau đó như chạy trốn rời đi, chỉ để lại dư hương trong không khí.
Tổ An hiểu ý cười cười, bất quá nghĩ đến tác dụng phụ, hắn có chút buồn bực, Vân Gian Nguyệt này thật không phải người tốt, dạy công pháp tào lao gì vậy chứ.
Đúng lúc này, bỗng nhiên trong lòng hắn hơi động, phát giác được có người tiếp cận, hắn vội vàng che mặt.
Cũng không lâu lắm, một bóng người thấp bé nhanh chóng chạy tới, đương nhiên là Kim Bài Đệ Thất.
- Người đâu?
Hắn tự nhiên nhận ra đối phương là Kim bài Thập Nhất, không khỏi xem xét xung quanh, lại không nhìn thấy Thu Hồng Lệ.
- Vừa rồi được người cứu đi.
Tổ An nói.
- Có thể từ trong tay ngươi cứu người? Chẳng lẽ là Vân Gian Nguyệt đến?
Kim Bài Đệ Thất kinh ngạc, vừa rồi là kiến thức được tu vi hắn khủng bố nha.
Tổ An lắc đầu: - Không, là mấy cao thủ Ma giáo khác, ta một người không đối phó được nhiều như vậy, bọn họ cũng không ham chiến, cứu người xong liền đi.
Kim Bài Đệ Thất âm thầm gật đầu, thực ra vừa rồi nói Vân Gian Nguyệt là cố ý đào hố, nếu đối phương thật theo hắn nói, như vậy rất đáng hoài nghi.
Vân Gian Nguyệt là ai, đường đường Đại Tông Sư, ngươi lợi hại hơn nữa, ở trong tay Đại Tông Sư còn không phải như con kiến hôi?
Nếu có thể sống sót, hoặc ngươi nói láo, không có gặp phải Vân Gian Nguyệt, hoặc ngươi nhận biết Vân Gian Nguyệt, có cấu kết với Ma giáo.
Hắn thở dài não nề: - Quả nhiên giống như ta suy đoán.
- Làm sao?
Tổ An vội vàng hỏi thăm, hắn một mực hiếu kỳ đối phương đến cùng hoài nghi cái gì.
Kim Bài Đệ Thất lắc đầu: - Đáng tiếc không có bắt được yêu nữ Ma giáo, bằng không sẽ có chứng cứ. Hiện tại ta không có cách nào nói cho ngươi suy đoán trong lòng, nếu có ngày ta xảy ra chuyện, ngươi nói cho Đại thống lĩnh sự tình này, hắn có thể minh bạch đến cùng phát sinh cái gì.
Nói xong không đợi đối phương giữ lại, chắp tay một cái liền rời đi: - Ta thiếu ngươi một nhân tình, có cơ hội nhất định sẽ trả ngươi.
Thanh âm còn vang vọng ở giữa sơn cốc, người đã biến mất không thấy gì nữa.
Tổ An đậu đen rau muống, nhìn hắn vừa rồi cuồng lập Flag, xem ra nhân tình của mình chỉ sợ hắn không trả nổi.
Có điều hắn quan tâm hơn là Thu Hồng Lệ, trước đó Ma giáo phát tín hiệu, có thể thấy được chuyện khẩn cấp, cũng không biết phát sinh cái gì.
Hắn một đường tìm kiếm, đáng tiếc đến hiện trường sớm đã người đi nhà trống, thậm chí hắn còn vận dụng Ngọc Tông tìm kiếm xung quanh, nhưng không tìm được gì.
Rơi vào đường cùng, Tổ An tâm sự nặng nề trở lại thuyền.
Thời điểm trở về màn đêm đã dần dần buông xuống, vừa vặn đụng phải Cao Anh và Bùi Hữu gõ cửa ở bên ngoài, hắn vội vàng từ cửa sổ nhảy vào.
Phát giác được động tĩnh, Đát Kỷ cảnh giới nhìn sang, đợi thấy rõ là hắn, lúc này mới buông lỏng.
- Trong khoảng thời gian này làm khó ngươi.
Mặc dù biết đối phương không có linh hồn, nhưng Tổ An vẫn cười với nàng, sau đó đi ra ngoài mở cửa.
Nhìn bóng lưng của hắn, ánh mắt của Đát Kỷ nháy động, nhưng rất nhanh lại biến mất không thấy gì nữa.
Tổ An mở cửa, cố ý dùng ngữ khí bất mãn nói: - Đã nói ta muốn tu luyện, đừng tới quấy rầy ta.
- Ngươi đã tu luyện một ngày, cũng kém không nhiều nha.
Bùi Hữu nói.
- Tiêu Dao Lầu, đi không?
Tổ An bất đắc dĩ: - Hôm qua vừa đi còn chưa chơi đủ sao?
- Ngươi còn không biết xấu hổ nói?
Nói tới cái này Bùi Hữu liền tức giận.
- Hôm qua vốn tới thời khắc mấu chốt, nghe được lầu ba động tĩnh, chúng ta quan tâm ngươi, không thể không bỏ dở nửa chừng.
Nghĩ đến tối hôm qua hai người trượng nghĩa, Tổ An không khỏi có chút áy náy: - Hôm nay ta xác thực không có tâm tình, các ngươi đi chơi đi, lần này ta mời.
- Không cần, ngươi cho chúng ta mượn ngọc bài là được, nghe nói cái đồ chơi này có thể chơi chùa.
Bùi Hữu rốt cuộc nói ra ý đồ đến.
Tổ An nhịn không được cười rộ lên: - Lấy gia thế của các ngươi, cũng không thiếu chút bạc này nha?
- Cái này không giống, hắn còn chưa thử qua cảm giác chơi chùa, hơn nữa ngọc bài của Tiêu Dao Lầu không phải ai cũng có, đó là biểu tượng của thân phận địa vị, hắn muốn đi trang bức.
Cao Anh vô tình chọc thủng dụng ý của Bùi Hữu.
Tổ An cười ha ha, tiện tay ném ngọc bài cho bọn hắn: - Chơi vui vẻ, bất quá tốt nhất đừng tiếp xúc Đường Điềm Nhi, nàng có chút nguy hiểm.
- Trượng nghĩa!
Bùi Hữu nâng ngọc bài trong tay, một bộ sợ vỡ, ngay cả Cao Anh cũng không nhịn được nhìn vài lần.
- Yên tâm, Đường Điềm Nhi kia là nữ nhân của ngươi, là tẩu tử, chúng ta làm sao có khả năng đi trêu chọc.
Tổ An nhịn không được cười lên, mình muốn nhắc nhở Đường Điềm Nhi là hoa hồng có gai, hơn nữa lấy nàng lanh lợi, liếc một chút sẽ nhìn ra được hai người giả mạo, cho nên mới bảo bọn hắn đừng tiếp cận đối phương, bọn họ hiển nhiên hiểu lầm ý tứ của mình, bất quá không cần thiết giải thích.
