Bên ngoài truyền đến tiếng đập cửa: - Tổ đại nhân, Tổ đại nhân?
Hiển nhiên là thị vệ ở phụ cận nghe được dị thường chạy tới xem xét.
- Không có việc gì, một tiểu mao tặc mà thôi, đã giải quyết, các ngươi lui xuống trước đi.
Tổ An mở cửa nói, những thị vệ kia mới hoàn toàn yên lòng, thi lễ liền trở về tiếp tục tuần tra.
Tổ An đóng cửa lại, nhìn nữ tử áo đen nằm trên mặt đất: - Ngươi nói ta có cứu nàng hay không?
Hắn hỏi Đát Kỷ.
Đáng tiếc Đát Kỷ đứng ở nơi đó, cũng không nhúc nhích, trên người không có bất kỳ sinh khí gì.
Tổ An thở dài, vốn cho rằng nàng đã có linh hồn, đáng tiếc mặc kệ hắn thí nghiệm như thế nào, đối phương vẫn không có phản ứng.
- Ngươi không nói lời nào thì biểu thị phải cứu đúng không, được rồi, ta cũng muốn biết vì sao nàng muốn giết ta.
Tổ An nói, Đát Kỷ thủy chung yên tĩnh nhìn hắn, không buồn không vui.
Tổ An nâng Đường Điềm Nhi, lúc này nàng mềm giống như không có xương cốt, khó trách vừa rồi né tránh xê dịchgiỏi như thế.
Hắn đút nàng ăn một viên thuốc trị thương, Ngọc Tủy Hoàn Dương Đan không có bỏ được cho, mà là một số đan dược trước đó Ấu Chiêu đưa, người này đến hành thích, cứu sống nàng đã không tệ.
Tổ An để cho nàng ngồi xếp bằng trên giường, đáng tiếc trạng thái của nàng lúc này căn bản ngồi không được, chẳng mấy chốc sẽ ngã xuống.
Tổ An duỗi ngón tay, trực tiếp cố định, sau đó vận chuyển Hồng Mông chân khí, vừa giúp nàng hóa giải dược lực, vừa thay nàng liệu thương.
Hồng Mông Nguyên Thủy Kinh đã tu luyện đến tầng thứ tư, chỉ cần không phải loại thương tổn hẳn phải chết, thì có thể giúp người trị liệu.
Ngón tay tung bay, từng sợi chân khí đánh vào trong cơ thể nàng, Đường Điềm Nhi ưm một tiếng, đã bắt đầu có phản ứng.
Theo Hồng Mông chi khí lưu chuyển, rất nhanh toàn thân nàng phát nhiệt, sau đó trên người bắt đầu bốc lên trắng hơi.
Ước chừng nửa canh giờ sau, lông mi của Đường Điềm Nhi rung động nhè nhẹ.
Tổ An thu tay lại, lạnh nhạt nói: - Ta biết ngươi đã tỉnh.
Lúc này Đường Điềm Nhi mới bất đắc dĩ mở mắt: - Người ta là muốn ngươi trị liệu thêm một chút nha, hiện tại thương thế của ta còn lâu mới khôi phục được.
Thực ra còn có một nguyên nhân xấu hổ khác không có ý tứ nói, bởi vì khí tức kia du tẩu ở trong cơ thể nàng, hết sức ấm áp thoải mái, nàng thật có chút không nỡ đối phương ngừng lại.
- Không chết có thể trả lời là được, còn muốn ta chữa cho ngươi, có phải cô nương còn không làm rõ tình huống hiện tại không?
Tổ An nhịn không được cười.
- Tình huống hiện tại là ngươi không ngừng mò ở trên người ta, sau đó toàn thân ta ướt nhẹp.
Đường Điềm Nhi vừa nói vừa kéo y phục để hắn nhìn, phía trên đã sớm bị mồ hôi ướt đẫm.
Tổ An: - ...
Ngươi đừng nói có nghĩa khác như vậy được không, bằng không người ngoài nghe còn tưởng ta thật làm gì ngươi.
Lúc này Đường Điềm Nhi cũng đỏ mặt, bởi vì nàng phát hiện mồ hôi ướt đẫm, làm y phục có chút trong suốt, vừa rồi nàng cử động dẫn đến thân thể mình lộ ra càng rõ ràng.
Vì chuyển di xấu hổ trong lòng, nàng vội vàng buông y phục, nhìn xung quanh: - A, nữ nhân vừa rồi đâu, đời này ta chưa thấy qua nữ nhân xinh đẹp như vậy.
Đây đúng là nghi vấn của nàng, vừa rồi tranh đấu không kịp nhìn kỹ, bất quá nhìn thoáng qua đã để nàng vô cùng rung động, trên đời lại có nữ nhân đẹp như vậy?
Mà nữ nhân kia nửa đêm ở cùng Tổ An một phòng, để cho nàng càng tò mò với nam nhân này.
Vừa rồi Tổ An đã thu hồi Đát Kỷ, không thèm để ý nàng: - Đừng nói nhăng nói cuội, nói ý đồ đến của ngươi, rồi ta quyết định có nên lưu ngươi một mạng hay không.
Khuôn mặt của Đường Điềm Nhi xệ xuống, đành phải nói: - Còn không phải trước đó ta ở Tiêu Dao Lầu nghe được khách quý số 333 đến, còn tưởng là ngươi, cao hứng bừng bừng đi nghênh đón, lúc này mới phát hiện là hai người khác, ta không cam lòng, liền thuận tay lấy đi ngọc bội trên người bọn họ, cố ý đưa về cho ngươi.
Thần sắc của Tổ An cổ quái, nghĩ thầm chờ Bùi Hữu phát hiện ngọc bài của mình bị lấy mất, không thể chơi chùa, không biết sẽ xấu hổ cỡ nào...
Hắn tự nhiên không tin đối phương nói dối: - Ngươi cho rằng ta sẽ tin?
Đường Điềm Nhi nhếch miệng: - Được rồi, ta nói thật với ngươi, ta hiếu kỳ thân phận của ngươi, cố ý tới xem có phải là ngươi hay không.
- Tiêu Dao Lầu các ngươi thích tra khách nhân ngọc bài như vậy.
Tổ An giúp nàng vận công liệu thương lâu như vậy có chút khát, trực tiếp xuống giường rót một ly trà uống.
- Ta cũng muốn!
Đường Điềm Nhi vừa rồi mất nước tương đối nhiều, lại thêm trọng thương, lúc này miệng đắng lưỡi khô.
- Trả lời vấn đề của ta trước.
Tổ An không để ý tới nàng.
- Nam nhân hẹp hòi.
Đường Điềm Nhi hừ một tiếng, rồi mới lên tiếng.
- Đối với khách nhân bình thường, chúng ta đương nhiên sẽ không đi điều tra, chỉ bất quá ngươi không giống, ta không muốn nam nhân từng có một đêm với mình ngay cả thân phận cũng không biết, bằng không vạn nhất mang thai, hài tử hỏi phụ thân nó là ai, ta sẽ không biết trả lời như thế nào.
