- Nhưng có thù lao và khen thưởng thì không giống, ta không chỉ sẽ hoàn thành nhiệm vụ, còn nghĩ làm sao hoàn thành nhiệm vụ càng tốt hơn.
- Ngươi nói cũng có đạo lý.
Tổ An bất đắc dĩ nói.
- Ngươi muốn thù lao gì? Nói trước, ta rất nghèo.
Hắn bây giờ luyện đan, tu luyện còn có Đát Kỷ đột phá… đều cần rất nhiều linh dược, quả thực là cái máy đốt tiền, đặc biệt là lần này ở Tiêu Dao Lầu đấu giá để hắn biết mình nghèo như thế nào.
- Ngươi nghèo hay không ta không biết, nhưng hẹp hòi là thật.
Đường Điềm Nhi trợn mắt trừng một cái, trước đó ở Tiêu Dao Lầu gặp qua hắn vung tiền như rác, người như vậy làm sao có khả năng nghèo.
- Yên tâm đi, ta không muốn tiền, chỉ cần ngươi...
Nói một nửa bỗng nhiên nàng đỏ mặt: - Chỉ cần ngươi thỉnh thoảng cùng ta như vậy là được.
Tổ An: - ? ? ?
- Như vậy là cái gì?
Tổ An mơ hồ, còn có biểu lộ ngượng ngùng của đối phương là chuyện gì xảy ra? Sao cảm giác “như vậy” trong miệng nàng không nghiêm túc như thế.
- Chính là như vậy nha.
Hai má của Đường Điềm Nhi ửng đỏ.
- Là thay ta liệu thương.
Tổ An không còn gì để nói: - Thụ thương mới trị liệu được, chẳng lẽ không có việc gì lại đi chữa thương sao?
- Mỗi lần ngươi có thể đánh ta trọng thương trước nha.
Đường Điềm Nhi như đương nhiên nói.
Tổ An: - ? ? ?
Cô nương này nhìn tươi ngon mọng nước, lại có tiềm chất thích bạo lực?
Thấy biểu lộ của hắn, Đường Điềm Nhi biết hắn hiểu lầm, vội vàng nói: - Không phải như ngươi nghĩ, chủ yếu là... chủ yếu là như vậy rất thư... rất thư thái.
- Thư thái?
Tổ An xém chút bật cười.
- Ngươi có bệnh sao, bị đánh trọng thương, ngươi còn cảm thấy thư thái.
- Ai nha, không phải thụ thương, mà là trị thương, thời điểm ngươi trị thương...
Đường Điềm Nhi xoay thân thể.
- Toàn thân ấm áp... một loại thể nghiệm chưa từng có.
Tổ An sửng sốt, hắn cũng không phải đầu đất, trước đó chỉ không nghĩ tới phương diện kia, lúc này nhìn hai gò má của đối phương đỏ hồng, ánh mắt muốn nói lại thôi, trước đó không phải ở trên người các nàng Sơ Nhan nhìn thấy qua sao.
Chẳng lẽ Hồng Mông Nguyên Thủy Kinh sau tầng thứ tư, trị liệu cho người còn có loại hiệu quả này?
Kiếp trước loại thuốc kia mới đầu giống như là nghiên cứu ra để trị bệnh tim, kết quả phát hiện tác dụng phụ sẽ dẫn đến nam nhân hưng phấn... Sau đó công dụng chủ yếu lại không phải trị bệnh tim, ngược lại vào thị trường cứu vãn nam đồng bào.
Tổ An mộng bức, vì sao trước kia không cảm giác được Hồng Mông chi khí còn có hiệu quả này?
Vậy sau này ta trị liệu cho nam nhân làm sao xử lý?
Nghĩ đến tràng cảnh một nam nhân mị nhãn như tơ nhìn mình, hắn liền buồn nôn.
Đường Điềm Nhi nắm lấy tay hắn để lên người mình, u oán nói: - Ngươi lại ngừng.
Tổ An: - ...
Vì sao mình có cảm giác ăn thiệt thòi thế nhỉ?
Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng đập cửa: - Tổ đại nhân, Tang đại nhân trở về, mời ngươi đi qua có việc thương lượng.
Lấy quan hệ của Tang Hoằng và Tổ An, hoàn toàn có thể trực tiếp tới tìm hắn, chỉ bất quá quan trường có quy củ của quan trường, trên thuyền nhiều người nhìn như vậy, Tang Hoằng quan chức cao hơn, chủ động chạy tới phòng thủ hạ không thích hợp, dễ dàng gây nên người phỏng đoán.
- Được, ta lập tức tới ngay.
Tổ An nhìn Đường Điềm Nhi nói: - Thương thế của ngươi gần như khỏi hẳn rồi.
- Không cần ngươi đuổi, tự ta đi là được, dù sao ta cũng không muốn gặp khâm sai gì.
Đường Điềm Nhi vẫn chưa thỏa mãn nhếch miệng.
- Đừng quên ước định giữa chúng ta nha.
Tổ An: - ...
Đường Điềm Nhi lộ ra nụ cười ngọt ngào, sau đó theo cửa sổ bay thẳng ra ngoài, rất nhanh biến mất trong đêm tối.
- Khinh công thật xinh đẹp!
Tổ An nhịn không được tán thưởng, khó trách trước đó có thể trộm ngọc bội của Bùi Hữu, còn vô thanh vô tức lẻn đến phụ cận mình.
Sau khi đưa Đường Điềm Nhi đi, Tổ An tới phòng Tang Hoằng, vốn cho rằng sẽ có quan viên khác trong sứ đoàn, không nghĩ tới chỉ có Tang Hoằng.
- Tự mình rót trà đi.
Tang Hoằng cũng không có khách khí với hắn, hắn treo áo chống lạnh trên giá, thay đổi một bộ y phục ở nhà.
Xem ra hắn vừa về đã gọi mình, Tổ An ngồi xuống hỏi: - Nghe nói bá phụ đi Thái Thủ Phủ?
- Ừm, bên Thái Thủ Phủ vỡ tổ rồi.
Tang Hoằng nói.
- Đội ngũ áp giải yêu nữ Ma giáo bị cướp, ngươi biết chứ.
- Có biết một chút.
Tổ An khiêm tốn đáp.
- Sau khi Đô Úy Dương Thắng trở về nói, lúc đó có hai cao thủ và một đống lớn hắc y nhân, một cái là Cửu phẩm, tu vi còn cao hơn hắn, cái khác càng thần bí, nhìn không ra tu vi cụ thể, nhưng hai ngón tay có thể kẹp một kiếm toàn lực của thành chủ Liêu Lăng.
Tang Hoằng nhìn Tổ An.
- Liêu Lăng kia ta gặp qua, đã đột phá Bát phẩm, hơn nữa hắn lấy Hạo Nhiên chi khí dưỡng kiếm, kiếm khí cực kỳ sắc bén, chiến lực cao hơn cao thủ đồng cấp rất nhiều.
