Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Lục Địa Kiện Tiên

Chương 1849: Nương tử của ta thật đáng yêu




Nhìn hai người "nghiến răng nghiến lợi" lấy lòng, Tổ An cũng có chút xấu hổ, vội vàng giật ra đề tài: - Ha ha, sao các ngươi dậy sớm như thế, là muốn đi làm gì sao?

- Chúng ta muốn đi bái phỏng Ngọc phu nhân, nàng là đầu mối quan trọng của vụ án này.

Thời điểm hai người nói thần sắc có chút kích động, năm đó Ngọc Yên La là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, mặc dù biết nhân vật như vậy đã định trước không có quan hệ gì tới mình, nhưng thân là nam nhân, ai không muốn khoảng cách gần mở mang kiến thức.

Tổ An a một tiếng: - Vậy các ngươi đi đi, ta không đi, tối hôm qua ra ngoài điều tra một vòng, thực quá buồn ngủ, ta đi ngủ bù.

Đại Mạn Mạn thật là một tiểu yêu tinh, tối hôm qua một đêm cơ hồ không ngủ.

Cao Anh và Bùi Hữu cảm thấy kỳ quái, nghĩ thầm thiên địa đệ nhất mỹ nhân cũng không muốn đi xem? Còn là nam nhân hay không.

Bất quá đối phương không đi càng tốt, bằng không mỗi lần đều bị cướp sạch hào quang.

- A Tổ nghỉ ngơi thật tốt, sự tình Ngọc Yên La ngươi không cần quan tâm.

Tuy Tang Hoằng cũng rất tò mò tối hôm qua hắn tra cái gì, bất quá nhìn thần sắc hắn uể oải, cũng không tiện truy vấn, lo lắng bảo hắn đi về nghỉ.

- Đa tạ bá phụ.

Tổ An đỏ mặt, vội vàng trở lại phòng, nằm ở trong chăn, cơ hồ vừa dính giường liền ngủ, tối hôm qua thật quá mệt mỏi.

Bùi phủ, Bùi Thiệu đang mang theo thê tử ân cần tiếp đãi Tề Vương thế tử.

Triệu Trị chỉ chỉ hộp quà tặng tinh mỹ trên bàn: - Đây là ta cố ý ở Quế Nguyệt Lâu mua chút bánh ngọt cho Bùi tiểu thư, hi vọng nàng có thể thích.

- Thế tử quá khách khí.

Bùi phu nhân mỉm cười, sau đó thúc giục nha hoàn.

- Sao còn không đi mời tiểu thư tới?

Lúc này nha hoàn trước đó phái đi trở về, ngập ngừng nói: - Tiểu thư... Tiểu thư nói nàng mệt, muốn ngủ một lát, bảo phu nhân lão gia tự mình ăn đi.

Nụ cười của Bùi phu nhân nhất thời cứng đờ: - Nha đầu chết tiệt này, ngủ một đêm còn chưa ngủ đủ sao, thế tử tự mình đến thăm nàng, sao nàng không biết tốt xấu như thế.

Triệu Trị cau mày, nghĩ thầm Bùi Miên Mạn là Trắc phi tương lai của ta, sao cho phép ngươi ở chỗ này hô to gọi nhỏ.

Tựa hồ Bùi Thiệu phát giác được hắn nhíu mày, vội vàng ngăn phu nhân đang giận mắng: - Khụ khụ, phu nhân, không bằng ngươi tự mình đi gọi nàng tới. Thế tử thứ lỗi, đứa bé kia ngày bình thường bị chúng ta chìu hư, dẫn đến có chút tùy hứng.

- Không sao, để cho nàng ngủ nhiều một chút cũng tốt, chúng ta trò chuyện khác đi.

Triệu Trị mỉm cười, hắn muốn mượn cơ hội này lưu cho Bùi Miên Mạn một ấn tượng tốt.

Nữ nhân xinh đẹp như thế, đùa giỡn chút tiểu tính tình không thể bình thường hơn được.

Huống chi biết muốn gả cho bản thế tử, trong lòng khó tránh khỏi có chút sợ hãi, tới lui không dứt cũng rất bình thường, mình phải lưu lại cho nàng dáng vẻ khiêm tốn, chắc hẳn chẳng mấy chốc nàng sẽ có ấn tượng tốt với ta.

Trong đầu lần nữa hiện ra dung nhan kiều diễm, còn có bộ ngực hùng vĩ kia, nghĩ thầm khó trách có dáng người tốt như vậy, nguyên lai là do ngủ nhiều. n, nương tử của ta thật đáng yêu.

Lại nói bên khác, Tổ An ngủ một giấc đến giữa trưa, sau khi đứng lên chỉ cảm thấy tinh thần sảng khoái.

Người hầu đã chuẩn bị tốt hoa quả điểm tâm, nhìn đủ loại món thịt, Tổ An nghĩ thầm không hổ là tây bắc, ăn điểm tâm cũng cao hơn rất nhiều.

Hắn tùy ý ăn chút, dù sao với hắn ăn uống cũng không quá coi trọng.

Cách một hồi, bên ngoài bỗng nhiên truyền đến rối loạn tưng bừng, nguyên lai là đám người Tang Hoằng trở về.

- Không thuận lợi sao?

Tổ An thấy sắc mặt mọi người đều khó coi, tò mò hỏi.

Tang Hoằng ân một tiếng, Bùi Hữu đã đoạt trước nói: - Chúng ta đi Ngọc phủ, ở bên kia chờ nửa ngày, kết quả nói cho chúng ta biết Ngọc phu nhân thân thể không thoải mái, không gặp khách lạ, thật là tức chết chúng ta!

Bọn họ muốn đi thấy phương dung của đệ nhất mỹ nhân, một đường thậm chí nghĩ làm sao ở trước mặt đối phương biểu hiện mình, kết quả ăn bế môn canh, trong lòng tự nhiên nín một cỗ uất ức.

- Có phải bị Giản Thái Định giam lỏng không?

Tổ An tò mò hỏi, cái này cũng là suy đoán trước đó của mọi người.

Tang Hoằng lắc đầu nói: - Trước đó nghĩ Ngọc Yên La ở Công Tước phủ, nhưng về sau đi qua nghe ngóng phát hiện nàng một mực ở Ngọc phủ, nàng là chủ sự của Vân Trung quận Ngọc gia, trong Ngọc phủ cơ bản đều là người của nàng, ai có thể giam lỏng được nàng?

Cao Anh cũng cười khổ nói: - Nói cho cùng là người ta không muốn gặp chúng ta, mấu chốt là thân phận nàng đặc thù, lại là nữ lưu, chúng ta thật không có cách nào làm gì.

- Không gặp được Ngọc Yên La, lần này sự tình Công Tước mất tích sẽ không cách nào tra được, rất nhiều chuyện chỉ có Công Tước phu nhân như nàng mới rõ ràng.

Bùi Hữu phàn nàn nói.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.