Bất quá khi ngẩng đầu nhìn đôi mắt thâm thúy mỹ lệ của đối phương, ánh mắt tinh khiết không gì sánh được, không chứa chút tà niệm, hắn lập tức biết mình nghĩ sai.
- Thực không có ý tứ, trước đó đang ngủ.
Ngọc Yên La khẽ mở môi son, thanh âm êm tai giống như hoàng oanh, đồng thời có một loại ung dung của quý phụ.
- Gần đây quá mệt, thực không có sức làm gì, lại lo lắng ngươi đợi lâu, cho nên trực tiếp để ngươi vào, mong ngươi đừng nên trách.
- Phu nhân nói quá lời, ngươi nguyện ý phá lệ gặp ta, ta đã rất vui vẻ, làm sao có thể trách móc.
Tổ An thế mới biết vì sao đám người Tang Hoằng không gặp được nàng, bộ dạng như vậy xác thực không nguyện ý gặp người ngoài, cũng không phải mượn cớ chối từ.
Ngọc Yên La hé miệng mỉm cười, khóe môi lại như ẩn như hiện có lúm đồng tiền: - Ta không gặp người khác thì được, nhưng khi đó ngươi cứu tính mạng của ta, ta làm sao có thể không gặp ngươi.
Đối phương mỉm cười, trong nháy mắt đó phong tình để Tổ An cũng thất thần, nghĩ thầm khó trách năm đó được phong làm thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, dẫn tới nhiều nam nhân truy phủng như vậy: - Lần trước ở kinh thành ngươi cũng cứu ta một lần, nói đến đã hòa nhau.
- n cứu mạng sao có thể nói vậy...
Ngọc Yên La đánh giá hắn, trong mắt không khỏi có chút kinh ngạc.
- Một đoạn thời gian không thấy, tốc độ phát triển của ngươi tựa hồ rất kinh người, đã từ nam hài trước kia trưởng thành thành đại nam nhân.
Tổ An tức xạm mặt lại: - Ta là nam hài lúc nào.
- Người nào năm đó luôn miệng nói muốn làm nam nhân của ta.
Ngọc Yên La trêu ghẹo nói.
- Lúc ấy có một loại khí phách nghé con mới sinh không sợ cọp, bây giờ càng thêm thành thục nội liễm.
Tổ An đỏ mặt.
Theo lý giải Ngọc Yên La càng ngày càng nhiều, hắn càng rõ ràng lúc trước không biết trời cao đất rộng đến mức nào.
May mắn Ngọc Yên La không có để ý, ngược lại quan tâm nói: - Ngươi nóng mà nói, có thể cởi áo khoác, trong phòng này của ta khá nóng.
Lúc này Tổ An mới thấy trong phòng không chỉ bày rất nhiều lò sưởi, hơn nữa trên sàn nhà không ngừng có nhiệt lực truyền đến, tựa hồ dẫn nhiệt lực đi tới nơi này, không thể không cảm thán Ngọc gia giàu có.
- Đúng, vừa rồi ta thấy tựa hồ phu nhân rất sợ lạnh, có phải trúng hàn độc gì không, tuy ta không phải đại phu, nhưng đối với cái này lại có tâm đắc, có cần ta nhìn xem giúp phu nhân không?
Tổ An tò mò hỏi.
Trước kia Sở Sơ Nhan tu luyện Tuyết Hoa Thần Kiếm lưu lại ám tật, dẫn đến khí hư sợ lạnh, bụng dưới thủy chung lạnh như băng.
Đằng sau bị hắn lấy Liệt Dương Côn Pháp đâm đến toàn thân ấm áp, triệt để chữa khỏi ẩn tật.
Đương nhiên lấy quan hệ với Ngọc Yên La bây giờ, hắn không có khả năng dùng biện pháp như vậy cứu chữa, nhưng Hồng Mông Nguyên Thủy Kinh đã đạt tới tầng thứ tư, trừ một số thương thế mạng sống như treo trên sợi tóc, bằng không hoàn toàn có thể trị liệu.
- Ngươi còn trị được những thứ này? Thật là càng ngày càng khiến ta kinh ngạc.
Ngọc Yên La cười cười.
- Bất quá cảm ơn ý tốt của ngươi, ta không có trở ngại gì, chỉ là vấn đề thể chất, ta xưa nay sợ lạnh, mùa đông mỗi năm đều như vậy.
- Vốn trước kia còn có thể đến phương nam ấm áp trốn tránh, bất quá năm nay có chút đặc thù, chỉ có thể ở lại đây.
Tổ An cổ quái, cái sợ lạnh này không khỏi quá khoa trương rồi?
Bất quá mỗi người thể chất khác biệt, hắn cũng không nói cái gì.
- Đúng, nghe nói lần này ngươi cũng là một thành viên trong sứ đoàn khâm sai?
Ngọc Yên La không muốn tiếp tục trò chuyện đề tài này, theo miệng hỏi.
- Không sai.
Tổ An đáp.
- Lần này chủ yếu là đến bổ nhiệm Vân Trung Quận Công mới, thuận tiện tra sự tình Vân Trung Quận Công mất tích.
- Chỉ sợ chủ yếu là đến tra Quận Công mất tích đi.
Ngọc Yên La thăm thẳm thở dài.
- Không dối gạt phu nhân, cả hai xác thực đều rất trọng yếu.
Tổ An tỉ mỉ quan sát dung nhan tuyệt sắc của đối phương, vừa rồi nói tới Vân Trung Quận Công, tựa hồ trên mặt nàng không có vẻ đau thương quá lớn.
Đề tài đã trò chuyện đến nơi đây, hắn thuận thế hỏi: - Có vài sự tình liên quan tới Quận Công muốn thỉnh giáo phu nhân.
- Ta cũng không quá lý giải hắn.
Ngọc Yên La đáp.
Tổ An: - ? ? ?
- Hắn không phải trượng phu của ngươi sao?
Ngọc Yên La lắc đầu: - Ngày bình thường chúng ta không có ở chung một chỗ, cho nên rất nhiều chuyện của hắn ta đều không rõ ràng.
Tổ An nhướng mày: - Các ngươi bắt đầu ở riêng khi nào, cũng không thể ngay từ đầu đã ở riêng chứ?
Biểu lộ của Ngọc Yên La có chút cổ quái, một lúc lâu sau mới nói: - Vấn đề này quá tư ẩn, ta không muốn trả lời.
Tổ An: - ...
Luôn cảm thấy hai vợ chồng này quan hệ rất cổ quái nha.
