Tựa hồ cũng cảm thấy mình trả lời quá cứng nhắc, Ngọc Yên La suy nghĩ một chút nói: - Sự tình của Quận Công, ngươi đi hỏi Cung Bàn, hắn là thị vệ trưởng của Duyên Hữu, tuyệt đối trung thành với Duyên Hữu, rất nhiều chuyện biết còn rõ ràng hơn ta, đợi lát nữa ta để hắn tới tìm ngươi.
Tổ An giật mình: - Cung Bàn kia cũng ở trong phủ?
Ngọc Yên La gật đầu: - Sau khi Duyên Hữu ra chuyện, hắn liền theo ta.
Thần sắc của Tổ An cổ quái, sao có loại cảm giác phân di sản thế nhỉ?
Thân là thị vệ trưởng của Vân Trung Quận Công, đến cùng là sau khi chủ nhân qua đời cùng đường mạt lộ mới theo chủ mẫu, hay ngay từ đầu đã bị chủ mẫu thu mua?
Thấy hỏi sự tình của Vân Trung Quận Công đối phương đều không hứng lắm, Tổ An liền đổi đề tài: - Lần trước phu nhân ở Minh Nguyệt Thành bị tập kích, về sau tra rõ ràng là ai ở sau lưng giở trò quỷ chưa?
- Sự kiện kia sao...
Ngọc Yên La dường như rơi vào hồi ức, cách một hồi mới khẽ cười nói.
- Về sau điều tra rõ, cũng đã xử lý tốt.
Nghe nàng nói không tỉ mỉ, tựa hồ không có ý định nói với mình tình huống cụ thể, Tổ An cũng không hỏi lại.
Thấy tinh thần của đối phương có chút uể oải, phảng phất như đang ráng chống đỡ nói chuyện với mình, Tổ An liền đứng dậy nói: - Thân thể phu nhân không tốt, ta sẽ không quấy rầy phu nhân nghỉ ngơi.
Ngọc Yên La hơi có chút hoảng hốt, sau đó lộ ra nụ cười: - Ngươi là nam nhân thứ nhất gặp ta lại chủ động đưa ra cáo từ. Ta cũng không khách khí, quả thật có chút mệt, ta ngủ tiếp, ngươi ra ngoài sẽ có người dẫn ngươi đi tìm Cung Bàn.
Nói xong cởi áo lông chồn xuống, cả người nằm ở trên giường, đôi mắt đẹp chậm rãi đóng lại, tư thế ngủ ngọt ngào nhẹ nhàng, như đã tiến vào mộng đẹp.
Tổ An giật mình, cũng không thấy nàng thông báo ai, người bên ngoài làm sao biết ta muốn tìm Cung Bàn?
Mặt khác nàng đến cùng là thần kinh quá lớn? Hay hoàn toàn không có tâm phòng bị ta, dám ngủ ở ngay trước mặt ta?
Chẳng lẽ nàng không biết mình có sức hấp dẫn trí mạng với nam nhân như thế nào?
Không sợ ta trực tiếp nhào tới?
Trước đây thời điểm quen biết nàng, đã biết nàng không phải tu hành giả, đối với bất luận tu hành giả nào mà nói, trạng thái hiện tại của nàng không khác gì con dê?
Chỉ cần không phải tu hành giả quá yếu, nếu thật muốn ở trong phòng này làm cái gì, thị vệ bên ngoài căn bản nghe không được nàng la hét.
- Cũng may là gặp chính nhân quân tử như ta.
Xua tan ý nghĩ trong đầu, Tổ An đi ra ngoài, tiện tay đóng cửa lại.
Đợi hắn rời đi, Ngọc Yên La ngủ say trên giường khóe miệng hiện ra đường cong nhàn nhạt, tựa hồ gặp được mộng đẹp.
Tổ An từ trong phòng đi ra không bao lâu, một bóng người đứng ở nơi xa xoay người đi về phía hắn: - Gặp qua Tổ đại nhân, ta là Cung Bàn, phu nhân nói ngươi có lời muốn hỏi ta.
- Cung đại nhân nói quá lời, chỉ là có chút vấn đề muốn hỏi mà thôi.
Tổ An quan sát tỉ mỉ trung niên trước mắt, thân thể mạnh mẽ, ánh mắt sắc bén, xem xét tu vi thì không thấp. Hơn nữa mày rậm mắt to, tướng mạo lão luyện thành thục. Từ cằm đến cổ có một vết sẹo, làm tăng thêm mấy phần dũng mãnh.
Bởi vì hắn nhìn nhiều, Cung Bàn vô ý thức sờ sờ vết sẹo: - Cái này là năm đó bị cao thủ Yêu tộc đâm thương, nếu như lại sâu nửa tấc, chỉ sợ hài cốt của ta sớm đã lạnh.
- Xin lỗi.
Tổ An có chút áy náy, dù sao vừa rồi ánh mắt quả thật có chút không lễ phép.
- Không có việc gì.
Cung Bàn rộng rãi cười nói.
- Người lần thứ nhất nhìn thấy ta đều sẽ nhìn nơi này, cái này với ta mà nói không phải sỉ nhục, ngược lại là ấn ký vinh dự, chứng minh năm đó ta chính diện huyết chiến với Yêu tộc, mới lưu lại thương thế như vậy.
- Cung tướng quân có thể ở dưới thương thế như vậy giữ được tính mạng, đại nạn không chết tất có hậu phúc.
Tổ An cũng cảm khái, vết thương kia thật sự rất hiểm.
- Phúc hay không ta không quan tâm, chỉ cần Quận Công không có xảy ra việc gì liền tốt.
Ngữ khí của Cung Bàn thoáng cái thấp xuống.
- Lúc đó nhờ có Quận Công kéo ta ra một tấc, ta mới tránh được một kích trí mạng, đáng tiếc hiện tại ta còn sống, nhưng Quận Công lại không rõ sống chết.
Trong lòng Tổ An hơi động, thừa cơ hỏi: - Quận Công của các ngươi đến cùng xảy ra chuyện gì?
Sự tình này trước đó quan trường địa phương đã điều tra qua, còn báo cáo triều đình, đáng tiếc rất nhiều chi tiết không minh bạch, logic trước sau có mâu thuẫn, hiển nhiên không bằng hỏi người đương sự.
Cung Bàn có chút do dự, cách một hồi mới lên tiếng: - Phu nhân đã để cho ta tới, chứng minh Tổ đại nhân là người đáng giá tín nhiệm, xin mời đi theo ta.
