Rất nhanh binh lính của Vân Trung quận và Vũ Lâm Lang đánh lại với nhau.
- Con mẹ nó!
Đổng Tấn thầm mắng một tiếng, hắn làm sao nhìn không ra có người ở trong bóng tối khiêu khích, nhưng chuyện cho tới bây giờ, hắn không có cách nào, thủ hạ đều rơi vào điên cuồng, hắn muốn ngăn cản cũng không ngăn nổi.
Chỉ có thể cứu Tả đại nhân ra trước lại nói.
Tang Hoằng cũng nhức cả trứng, tuy biết song phương tựa hồ bị người thiết kế, nhưng cái này hoàn toàn là dương mưu, hiện tại không có ai ngăn cản được.
Trong mắt lóe lên một tia ngoan lệ, đã như vậy, trước tru sát những kẻ làm loạn này, chấn nhiếp thế lực khác rục rịch.
Lấy tu vi của hắn và Tổ An, lại thêm Vũ Lâm Lang tinh nhuệ, thua khẳng định là sẽ không thua, chỉ bất quá phải thừa nhận tổn thất.
- Đinh...
Đúng lúc này, trên bầu trời bỗng nhiên vang lên thanh âm đàn tì bà.
Mọi người vô ý thức quay đầu nhìn, chỉ thấy trên lầu hành quán, trong cửa sổ lộ ra một bóng người.
Người kia mặc tú y nạm vàng, đầu đội mặt nạ Dạ Xoa, cả người có một cảm giác áp bách không hiểu.
Kim bài tú y!
Tú Y Sứ Giả đối với thần dân Đại Chu mà nói là một tồn tại cấm kỵ, nhiều khi hài tử không nghe lời, phụ mẫu đều sẽ cố ý hù dọa, nói lại khóc sẽ bị Tú Y Sứ Giả bắt, tiểu hài tử liền không dám khóc.
Tuy loại thuyết pháp này có chút khoa trương, nhưng Tú Y Sứ Giả ở trong lòng phần lớn người, cảm giác áp bách có thể thấy được lốm đốm.
Đó còn là Tú Y Sứ Giả bình thường, càng không nói đến Kim bài tú y trong truyền thuyết.
- Kim bài Thập Nhất!
Đám người Tang Hoằng nhìn lên, trong lòng nhất thời an tâm.
Tổ An đi đầu quát lên: - Thập Nhất đại nhân đến, Thập Nhất đại nhân tới.
Vũ Lâm Lang nhất thời sĩ khí đại chấn.
Ngược lại bên Đổng Tấn, biểu lộ khó coi hơn rất nhiều, bất quá việc đã đến nước này, hắn cũng không thể nhấc tay đầu hàng.
- Lại lợi hại cũng chỉ một người mà thôi!
Đổng Tấn hừ lạnh, đồng thời âm thầm đề phòng đối phương đột nhiên tập kích.
Đúng lúc này, chỉ thấy trong tay Kim bài Thập Nhất tựa hồ cầm lấy một nhạc cụ, sau đó tay kích thích.
Tiếng tỳ bà truyền đến, thanh âm cực kỳ quỷ dị.
Giữa sân, tất cả mọi người nhất thời cảm thấy tâm thần chấn động, đại não truyền đến cảm giác nhói nhói.
Tang Hoằng giật mình, vội vàng vận khí điều tức, lúc này mới đè xuống được.
Nhìn lại giữa sân, phát hiện phần lớn người đều thống khổ ôm đầu, chỉ có đám người Cao Anh, Bùi Hữu… tu vi cao mới miễn cưỡng chống đỡ được.
- Đây là chiêu thức gì?
Tang Hoằng chấn động, hắn vô ý thức nhìn về phía Tổ An, muốn xem hắn có bình yên vô sự không, đáng tiếc tại chỗ đã không có bóng người.
Tiếng xé gió truyền đến, hắn vội vàng quay đầu, lúc này mới nhìn thấy một bóng trắng lao về phía Đổng Tấn.
Lúc này Đổng Tấn cũng vong hồn đại mạo, vừa rồi linh hồn trùng kích để hắn hoảng hốt, tuy tu vi của hắn không tệ, đã nhanh chóng đè xuống loại cảm giác khó chịu kia.
Nhưng vừa khôi phục lại nhìn thấy một bóng người xông thẳng tới.
- Bố trận!
Hắn vừa rút đao vừa phân phó binh lính, đáng tiếc những binh lính kia đang ở vào trong hỗn loạn, làm sao còn có thể chấp hành mệnh lệnh.
Rơi vào đường cùng, hắn đành phải vung đao vỗ tới.
Quanh năm ở Vân Trung quận diệt phỉ và chiến đấu với Yêu tộc, hắn cũng tạo thành tính tình bưu hãn.
Trong nháy mắt đó, hắn đã phán đoán ra tu vi của đối phương trên mình, không nghĩ lấy một đao kia có thể ngăn được đối phương.
Mà là đánh chủ ý lấy mạng đổi mạng.
Hắn cược, cược đối phương ở dưới tình huống chiếm ưu thế, không nỡ lưỡng bại câu thương.
Chỉ cần đối phương hơi do dự né tránh, là hắn có thể bắt lấy cơ hội kéo dài khoảng cách, khi đó các binh sĩ cũng kịp phản ứng, đối phương lại muốn bắt hắn đã không dễ dàng.
Coi như đối phương không quan tâm, mình trước khi chết kéo cái đệm lưng, cũng không tính thua thiệt.
Trước đó không lâu hắn vừa đột phá Thất phẩm, nên có lòng tin tuyệt đối.
Có điều ánh mắt hắn lập tức trừng lớn, bởi vì đối phương không chút tránh né, ngược lại duỗi ra hai ngón tay.
Đổng Tấn nhất thời có cảm giác hoang đường, hai ngón tay, thân thể máu thịt muốn đón đỡ đao sắc bén?
Thần sắc của hắn lạnh lẽo, lưỡi đao trực tiếp gọt qua.
Quanh năm ở Vân Trung quận chiến đấu đã biết được, thời điểm vật lộn sống mái, là quyết không thể lưu lực, bằng không rất dễ dàng bị lật bàn.
Có điều rất nhanh ánh mắt của hắn trợn lớn, bởi vì một đao vô cùng uy mãnh kia, lại bị hai ngón tay nhẹ nhàng kẹp lấy.
Hắn không từ bỏ ý định vặn vẹo thân đao, ai biết thân đao không nhúc nhích tí nào, tất cả lực đạo giống như trâu đất xuống biển.
Trong lòng hắn hoảng hốt, lập tức ý thức được đá trúng thiết bản, bản năng muốn vứt đao bỏ chạy.
Đáng tiếc đã muộn, hắn cảm giác trên cán đao tựa hồ truyền đến lực hút, để hắn không cách nào vứt đao, hơn nữa nguyên khí cả người tựa hồ có dấu hiệu tán loạn.
