Tựa như người quanh năm suốt tháng quen đi cầu thang, nếu như một ngày nào đó, có một bậc thang cao thêm một chút, hoặc thấp hơn một chút, người kia rất có thể sẽ té ngã.
Tu hành giả càng như vậy, ngày bình thường quen vận chuyển nguyên khí và động tác phối hợp, trong nháy mắt đó nguyên khí biến mất, lập tức để hắn bất ngờ, khí huyết trong cơ thể sôi trào.
Vốn đây cũng không phải đại sự gì, cho hắn một cái hô hấp thời gian là hắn có thể điều tức, khôi phục bình thường.
Đáng tiếc đối phương làm sao có thể cho hắn cơ hội, cả người lấn tới, trực tiếp điểm lên ngực hắn.
Trong nháy mắt, y phục sau lưng nổ bể ra, cả người giống như bị một con trâu phi nước đại đụng vào.
Trong miệng hắn phun ra một ngụm máu tươi, nhất thời cảm thấy lục phủ ngũ tạng đều lệch vị trí.
Hắn vô ý thức muốn mượn lực phản chấn này kéo ra khoảng cách, nhưng trên tay đối phương tựa hồ có lực hút, để hắn thủy chung không tránh thoát.
Ngay sau đó tay đối phương điểm tới các đại huyệt, toàn thân hắn mềm nhũn, không còn sức phản kháng.
Lúc này hắn mới nhìn rõ hình dạng của đối phương, là người trẻ tuổi nhất trong sứ đoàn khâm sai.
Tuy trước đó trên dạ tiệc hoan nghênh được chứng kiến hắn tiếp Tiếu Diêu một kiếm, nhưng một kiếm kia là dùng rượu biến thành, lại thêm đối phương là người Biệt Giá mang đến, rất có thể cố ý thả cửa, cho nên hắn nghĩ tuy tu vi của đối phương cao hơn hắn, cũng cao không nhiều lắm.
Dù sao gia hỏa này thực quá trẻ tuổi, lại một bộ tiểu bạch kiểm, thực rất khó liên hệ tới hình tượng cao thủ.
Nhưng cho đến lúc này, hắn mới biết mình sai lợi hại đến mức nào.
Ta thật ngốc, thật.
Tổ An dẫn theo Đổng Tấn, thanh âm dung nhập nguyên khí vang vọng toàn trường: - Đổng Tấn đã bị bắt, nể tình các ngươi không biết chân tướng bị người lôi kéo, hiện tại chỉ cần bỏ vũ khí xuống, chuyện cũ sẽ bỏ qua. Bằng không lấy mưu phản luận xử!
Hắn âm thầm may mắn, vừa rồi trước lấy Đát Kỷ dùng đàn tì bà thi triển Thiên Ma Mị m, để người tu vi thấp rơi vào hỗn loạn, mình thì thừa cơ đánh bất ngờ Đổng Tấn.
Nếu để những người này hình thành quân trận, hắn cũng không có đắc thủ dễ dàng như vậy.
Mặt khác còn phải cảm tạ đối phương vội vàng chạy đến, rất nhiều trang bị không mang đủ, bằng không ở trên chiến trường chính diện đối đầu, bên kia có thể nổi trống đối kháng Thiên Ma Mị âm của Đát Kỷ.
Trống trong quân đội đều khắc trận pháp đặc thù, lại thêm thanh âm to, tràn ngập khí tức sát phạt, vừa vặn khắc chế Thiên Ma Mị âm của Đát Kỷ.
Binh sĩ Vân Trung quận hai mặt nhìn nhau, bây giờ lão đại bị đối phương bắt như xách gà, cuộc chiến này còn đánh thế nào?
Nhìn vừa rồi Tổ An sử dụng thân pháp quỷ mị cùng với trong nháy mắt chế phục Đổng Tấn, lại thêm Khâm sai đại nhân nhìn chằm chằm, còn có Kim bài tú y thâm bất khả trắc, trong lòng mọi người nhất thời e sợ.
Bản năng muốn bỏ vũ khí xuống, lúc này có người lại kích động: - Đừng tin hắn, cầm vũ khí lên còn có một đường sinh cơ, bỏ vũ khí xuống chỉ có một con đường chết. Các ngươi quên những năm này chiến đấu với Yêu tộc sao?
Trong lòng mọi người run lên, lúc này mới nhớ thời điểm chiến đấu cùng Yêu tộc, mới đầu đối phương cũng sẽ tuyên bố đầu hàng không giết, nhưng thật bỏ vũ khí xuống, cơ bản đều là mặc người chém giết.
Đến đằng sau, bọn họ bắt được Yêu tộc cũng như thế, trước lừa gạt đối phương bỏ vũ khí xuống, sau đó lại tìm cơ hội lừa giết từng cái.
Dần dà, mọi người không bao giờ tin tưởng lời nói tương tự.
Tổ An hơi nheo mắt, hắn chú ý tới vừa rồi trong đám người có mấy tên châm ngòi thổi gió, bằng không song phương sẽ không đánh nhau.
Tu vi của mấy người kia rõ ràng cao hơn binh lính bình thường, người khác còn bị Thiên Ma Mị âm của Đát Kỷ chấn đến chóng mặt, bọn họ đã hoàn toàn tỉnh táo lại.
Hắn ném Đổng Tấn vào trong đội ngũ Vũ Lâm Lang, mình thì trong nháy mắt đánh tới.
Tang Hoằng cũng có ý nghĩ đồng dạng, lập tức bổ nhào qua.
- Giết người rồi giết người rồi!
Những người kia hốt hoảng, đồng thời vung đao phòng thủ.
Đáng tiếc tu vi của bọn họ ngay cả Đổng Tấn cũng kém xa, ở đâu là đối thủ của đám người Tổ An.
Cơ hồ chỉ chớp mắt đã bị khống chế.
Trong lòng Tang Hoằng hơi rung, mình chỉ kịp khống chế một cái, bốn cái còn lại đều bị Tổ An bắt.
Mặc dù mình cách xa chút, nhưng này cũng quá khoa trương rồi.
Lúc này hắn nghe được Tổ An ồ một tiếng: - Chết?
Hắn vội vàng nhìn người mình trong tay, phát hiện khóe miệng tràn ra máu đen, hiển nhiên là cắn nát độc dược tự tử.
- Tử sĩ!
Trong lòng Tang Hoằng run lên, vừa rồi rõ ràng đã khống chế đối phương, chứng minh đối phương ở thời điểm hai người ra tay đã cắn nát độc dược giấu ở trong hàm răng, tâm tính và dũng mãnh như vậy, cũng không biết là thế lực nào bồi dưỡng ra được.
Vốn định bắt mấy người thẩm vấn ra chủ sử sau màn, bây giờ xem ra đã thất bại trong gang tấc.
