- Ngay cả ngươi cũng cười ta.
Tổ An có chút buồn bực.
- Há mồm!
Đát Kỷ nháy mắt mấy cái, hơi vểnh mặt lên, nghe lời khẽ nhếch môi đỏ.
Tổ An nhét Nguyên Khí Quả vào, may mắn những trái cây này đều vào miệng liền tan, bằng không ăn nhiều như vậy còn không nghẹn chết nàng.
Trong lúc đó khó tránh khỏi ngón tay sẽ tiếp xúc đầu lưỡi, Tổ An ngoài ý muốn phát hiện, đối phương lại lần đầu tiên không có kháng cự.
- Lại là cái ăn hàng.
Thần sắc của Tổ An cổ quái, một mỹ nhân tuyệt sắc như vậy mở miệng chờ hắn đút, khiến người có một loại xúc động muốn đút nàng đồ vật khác.
Hắn vội vàng tập trung ý chí, nhét hết Nguyên Khí Quả cho nàng, sau đó đứng dậy đến một bên không nhìn nàng nữa:
- Ăn hết thì luyện hóa, đợi lát nữa còn phải làm chính sự.
Đát Kỷ hơi gật đầu, tựa hồ hiểu ý tứ của hắn, khí tức của nàng liên tục tăng lên.
Cấp sáu, cấp bảy, cấp tám, cấp chín...
Cuối cùng tu vi của nàng dừng lại ở Lục phẩm cấp chín.
Đến Lục phẩm đỉnh phong cần 800 trái Nguyên Khí Quả, bây giờ nàng đã ăn 740 trái, cách đỉnh phong chỉ thiếu chút nữa.
Xem ra phải nắm chặt thời gian chuẩn bị cho nàng tài liệu đột phá.
Tổ An âm thầm cảnh cáo mình.
Đợi tu vi của Đát Kỷ ổn định lại, Tổ An liền thông báo Bùi Hữu đến.
- Tổ huynh, ngươi phải tin tưởng ta, nếu ngay cả ngươi cũng không tin ta, ta... sẽ...
Bùi Hữu vừa tiến đến liền tố khổ, bất quá đang gào gào, bỗng nhiên chú ý tới Đát Kỷ.
Trên đời lại có vưu vật tuyệt sắc khuynh thành như thế?
Dù là Ngọc Yên La trong truyền thuyết, chỉ sợ cũng chỉ như vậy mà thôi.
- Tốt a Tổ huynh, ngươi lại Kim Ốc Tàng Kiều...
Bùi Hữu nhịn không được cảm khái.
Tổ An trợn mắt trừng một cái, shh này đã đến sống chết trước mắt, còn nghĩ đến những thứ này.
Hắn cũng lười nói nhảm, trực tiếp để Đát Kỷ thi triển Mê Hoặc Thiên Hạ khống chế đối phương.
Ánh mắt của Bùi Hữu dần dần rơi vào mờ mịt, Tổ An thừa cơ hỏi thăm hắn sự tình tối hôm qua.
Kết quả đối phương trả lời vẫn giống như trước đó.
- A?
Tổ An sửng sốt, hai bên đều không nói láo, vậy rốt cuộc ở nơi nào xảy ra vấn đề?
Hắn suy tư một lát, bỗng nhiên trong lòng hơi động, hỏi:
- Hôm qua ngươi ở ngoài phòng giam tĩnh toạ, có phát giác được dị thường gì không.
- Không có dị thường gì, từ đầu tới cuối rất an tĩnh, không có người nào ra vào.
Bùi Hữu đáp.
Tổ An nhíu mày, sau đó lại hỏi:
- Tối hôm qua ngươi tĩnh toạ vận hành mấy chu thiên?
Bùi Hữu đáp:
- Ta trước vận hành tám tiểu chu thiên, về sau lại... vận hành năm đại chu thiên.
Tổ An hỏi hắn một chu thiên cần bao nhiêu thời gian, lại hỏi hắn từ lúc bắt đầu luyện công tới chuyện xảy ra hôm nay là mấy canh giờ.
Sau cùng rốt cục phát hiện vấn đề, chính là thời gian luyện công của Bùi Hữu không khớp, thiếu một đoạn thời gian.
Nhưng mặc cho Bùi Hữu nhớ lại như thế nào, cũng nhớ không nổi sự tình lúc đó.
- Ta giống như nhìn thấy một đoàn ánh sáng ngũ thải, làm mình ngủ trong giây lát, thế nhưng trên lý luận ta không nên ngủ...
Bùi Hữu ôm đầu, biểu lộ cực kỳ thống khổ, hiển nhiên là bị cái gì kích thích.
Tổ An lo lắng thương tổn đến thần hồn của hắn, vội vàng để Đát Kỷ hủy bỏ phép thuật, sau đó thừa dịp Bùi Hữu chóng mặt, dẫn theo hắn đi ra ngoài.
- Có kết quả không?
Tang Hoằng đang đi tới đi lui ở trong đại sảnh, nhìn thấy hai người đi ra, trong mắt tràn ngập hi vọng, đồng thời lại sợ nghe được tin tức không tốt gì.
- Song phương đều không nói láo.
Tổ An mở miệng nói.
- Làm sao có thể!
Tang Hoằng biến sắc.
Bùi Hữu thì cảm động đến rơi nước mắt, Tổ An thật là hảo huynh đệ, tất cả mọi người không tin ta, chỉ có hắn tin ta.
Nói đến mình là được hắn cứu lần thứ mấy rồi?
Sau khi về nhất định phải ở trong phòng lập bài vị, mỗi ngày thắp hương tế bái hắn.
Tổ An để Bùi Hữu qua một bên, lúc này mới giải thích:
- Hẳn là có cao thủ lâm thời xâm chiếm thân thể hắn, khống chế hắn giết Tả Tô.
- A?
Bùi Hữu kinh hô, nghĩ thầm như vậy mình há không phải là hung thủ?
Có điều hắn lập tức ý thức được một vấn đề nghiêm trọng hơn, người bí ẩn kia xâm nhập đại não của hắn, vậy mình chẳng phải biến thành hình dáng của đối phương?
Nếu là mỹ nữ còn dễ nói, nếu như là nam nhân...
Nghĩ đến đây hắn biến sắc, ở một bên nôn mửa.
Tổ An và Tang Hoằng nghi ngờ liếc hắn, không hiểu gia hỏa này bị thần kinh gì.
Tang Hoằng cũng lười quản hắn, trầm giọng nói:
- Loại xâm nhập đại não người khác, khống chế đối phương này, chỉ có một ít tà tu hoặc Yêu tộc mới có năng lực như thế, hơn nữa Bùi Hữu cũng không phải hạng xoàng xĩnh, có thể khống chế hắn không khiến người ta phát giác, vô thanh vô tức giết Tả Tô, tu vi này chỉ sợ còn trên ta.
Nói đến đây hắn nhíu mày, thật rất khó khăn, chỉ là Giản Thái Định đã vượt qua phạm vi năng lực của bọn họ, hiện tại lại xuất hiện một cao thủ thần bí, dù hắn tâm trí như sắt, hiện tại cũng có ý nửa đường bỏ cuộc.
