Thấy hai người kia bộ dáng thân mật, nữ tử trong tiệm nhất thời giận cá chém thớt, ào ào xì mắng.
Nhìn hệ thống không ngừng tích lũy điểm nộ khí, Tổ An như mở được một thiên địa mới, không chỉ có thể mang muội muội xinh đẹp đến trước mặt nam nhân kiếm điểm nộ khí, đưa đến trước mặt nữ nhân cũng có hiệu quả tương tự.
Một khi nữ nhân ghen ghét nhau, có khi còn đáng sợ hơn nam nhân nhiều.
- Muốn chuyển sang nơi khác trò chuyện không?
Thu Hồng Lệ hé miệng cười nói.
- Được.
Tổ An cũng cảm thấy ở chỗ này bị vây xem rất không thoải mái.
Thời điểm định rời khỏi, Thu Hồng Lệ nói:
- Ngươi không cầm đồ vật sao?
Lúc này Tổ An mới ý thức được mình còn chưa lấy những mỹ phẩm đã mua, ngượng ngùng cười cười, trực tiếp chạy tới.
- Công tử, nhiều như vậy không tiện cầm, chúng ta có thể đưa hàng.
Chưởng quỹ thiện ý nhắc nhở.
- Không cần.
Tổ An cười cười, sau khi thanh toán trực tiếp chứa những vật này vào trong Lưu Ly Bảo Châu.
- Không gian pháp khí!
Người có kiến thức lập tức nhận ra, thấp giọng hô lên, có không gian Pháp khí lớn như vậy, tuyệt đối không phải người bình thường.
Tổ An không có phản ứng đến bọn hắn, trực tiếp chạy ra ngoài tiệm tụ hợp với Thu Hồng Lệ.
- A Tổ ngươi thật xa hoa nha, vậy mà một hơi mua nhiều như vậy.
Thu Hồng Lệ cười như không cười nói.
Tổ An vội vàng lấy ra một bộ:
- Ngươi đến rất đúng lúc, cái này cho ngươi.
Thu Hồng Lệ trợn mắt trừng một cái:
- Hừ, giữ lấy tặng cho nữ nhân không biết rõ tình hình khác, ta đã nhìn thấy, thu rất khó chịu.
Tổ An:
- ...
Hắn rõ ràng lúc này không thích hợp giảng đạo lý, đành phải đổi chủ đề:
- Đúng rồi, sao ngươi lại ở Vân Trung quận?
- Ta không đến làm sao có thể bắt gặp một màn đặc sắc như thế.
Thu Hồng Lệ rõ ràng đang cười, trong mắt lại có một tia nguy hiểm.
Tổ An thở dài:
- Lần trước Dịch quận từ biệt, ta còn tưởng sẽ thật lâu không gặp được ngươi. Lúc đó sau khi chúng ta tách ra, ta bị người triều đình đuổi theo chậm trễ, chờ ứng phó hết ta còn cố ý chạy đến địa phương các ngươi bắn pháo hoa thăm dò tung tích, kết quả cái gì cũng không tìm được.
Nghe ra ân cần trong giọng nói của hắn, sắc mặt Thu Hồng Lệ nhu hòa hơn rất nhiều, kéo cánh tay của hắn, rất tự nhiên tựa lên vai:
- Cho nên cái này gọi là hữu duyên thiên lý năng tương ngộ nha.
Cảm thụ lấy sự đàn hồi rung động lòng người kia, nhưng lúc này trong lòng Tổ An không có tà niệm, chỉ có cảm giác ấm áp:
- Công pháp rách rưới kia của ngươi lúc nào mới có thể tu đến đại thành.
- Đó là Thiên Ma Mị m, võ học chí cao của Thánh Giáo chúng ta, mới không phải công pháp rách rưới gì.
Thu Hồng Lệ có chút bất mãn.
Thanh âm của nàng nũng nịu lại ngọt lịm, dẫn tới xung quanh không ít người ghé mắt.
Nhìn thấy bộ dáng và tư thái của Thu Hồng Lệ, từng cái kinh động như gặp thiên nhân, nhất thời hâm mộ ghen ghét Tổ An không thôi.
- Tốt tốt tốt, ngươi còn không có nói cho ta, lúc nào ngươi mới có thể cùng ta kết giao bình thường đây?
Tổ An cười sờ sờ cái mũi của nàng, nhìn hệ thống thu được điểm nộ khí, hắn liền cố ý làm ra động tác thân mật đến kích thích những gia hỏa kia.
Quả nhiên, không ít người xanh mặt, có chút tính khí nóng nảy thậm chí còn cuốn vén tay áo đi lên kiếm chuyện.
Đáng tiếc Thu Hồng Lệ rất bất mãn hai người khó được gặp lại, còn bị những tạp ngư kia làm phiền, trực tiếp phóng thích khí thế, lạnh lùng quét mọi người một vòng.
Nàng thân là Thánh Nữ Ma giáo, ngay cả nhân sĩ Ma giáo hung hãn cũng có thể giáo huấn ngoan ngoãn, huống chi những du côn lưu manh bình thường kia.
Quả nhiên, những người kia như rớt vào hầm băng, ào ào lui về.
Thấy Tổ An không động, ngược lại để nữ nhân thay hắn ra mặt, trong lòng từng cái thầm mắng:
- Thật giỏi ăn bám!
Nhưng vì sao mắng lên chua chua như thế.
Nhìn hệ thống lại thu một đống lớn điểm nộ khí, Tổ An càng vui vẻ.
Lúc này Thu Hồng Lệ mới nói:
- Ta cũng không biết, cần sư phụ gật đầu tán thành mới được.
- Vân Gian Nguyệt ở nơi nào, ta đi hỏi nàng một chút.
Tổ An bất mãn nói.
Thu Hồng Lệ giật mình, vội vươn tay che miệng hắn:
- Ngươi chớ nói lung tung, nếu bị sư phụ nghe thấy, nàng khẳng định sẽ đánh ngươi.
- Nàng mới không nỡ đánh ta đâu.
Nghĩ đến trong hoàng cung cùng Vân Gian Nguyệt ở chung, trên mặt Tổ An không khỏi hiện ra một tia ôn nhu.
- Ừm?
Vẻ mặt của Thu Hồng Lệ nghi hoặc, luôn cảm thấy là lạ ở chỗ nào.
Tổ An lúng túng ho khan một tiếng:
- Ta là người yêu của đồ đệ nàng, nàng làm sao bỏ được đánh ta.
- Dù ngươi là đồ đệ của nàng, nàng cũng sẽ chiếu đánh không lầm, huống chi còn cách một tầng.
Dù miệng nói như thế, nhưng trong lòng Thu Hồng Lệ vẫn rất vui vẻ.
Hai người liếc mắt đưa tình một hồi, Tổ An chợt nhớ tới sự tình Dịch quận lần trước:
- Đúng rồi, lần trước trong giáo các ngươi đến cùng xảy ra chuyện gì, vì sao phải dùng tín hiệu khẩn cấp như vậy triệu hoán các ngươi trở về, ta còn lo lắng ngươi xảy ra chuyện gì?
