.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Lục Địa Kiện Tiên

Chương 1915: Bạch Hổ mệnh cách




Ánh mắt mấy người khác cũng quỷ dị nhìn về phía hắc y nhân thanh văn, tiểu cô nương này ở trong thùng nước tắm rửa, trên mặt nước có cánh hoa nên nhìn không thấy thân thể nàng.

Nếu không có những thứ cánh hoa này, lấy thị lực của bọn họ, chẳng phải là nhìn hết toàn thân nàng.

- Xú nha đầu!

Hắc y nhân thanh văn nhất thời gấp, hắn cũng không muốn trên lưng cõng hắc nồi.

Lúc này hắc y nhân hoàng văn kia xuất hiện che ở trước thùng tắm:

- Các vị, bên trong đã kiểm tra xong, việc cấp bách là đi tìm ra kẻ trộm, không nên lãng phí thời gian ở chỗ này.

Nơi này dù sao cũng là địa bàn của Trấn Viễn thương hội, chút mặt mũi này vẫn phải cho, mấy người nối đuôi nhau đi ra, ngay cả hắc y nhân thanh văn không cam lòng nhất cũng không tiện nói cái gì.

- Quấy rầy.

Hắc y nhân hoàng văn nhìn Đường Điềm Nhi gật đầu, sau đó còn cố ý giúp nàng đóng cửa lại.

Rất nhanh bên ngoài truyền đến thanh âm mọi người lục tục ngo ngoe rời đi, nha đầu gọi Tiểu Thiền vội vàng hấp tấp chạy vào.

- Tiểu thư, tiểu thư ngươi không sao chứ?

Đường Điềm Nhi hung hăng nguýt nàng một cái:

- Nhiều nam nhân tiến đến như vậy, ta có thể không có việc gì sao?

- A?

Tiểu Thiền kia kinh ngạc đến ngây người, nói chuyện có chút không lưu loát.

- Tiểu thư bị bọn họ... bị bọn họ...

Đường Điềm Nhi tức giận nói:

- Ngươi nghĩ đâu vậy hả, chỉ là thời điểm ta tắm rửa bị nhiều người xông tới, có chút kinh sợ mà thôi.

Nói xong sắc mặt nàng lại đỏ:

- Ngươi mau đi ra, thủ ở bên ngoài, nếu lại có người vào, ta bán ngươi đến Bích Ngọc Phường.

- A, không muốn.

Tiểu Thiền nhất thời bị dọa sợ.

- Vậy còn không mau đi giữ cửa?

Đường Điềm Nhi trừng nàng một cái, nếu không phải trước đó nghe được nha đầu này ở bên ngoài nỗ lực ngăn cản, vừa rồi phát sinh sự tình như thế, nói không chừng nàng sẽ trừng phạt đối phương một chút.

Đợi Tiểu Thiền ra ngoài cửa, lúc này Đường Điềm Nhi mới thoáng nhìn về sau, cúi đầu nói:

- Ngươi có thể đi ra.

Soạt một tiếng, Tổ An từ trong nước ló đầu ra, vừa lau sạch nước đọng trên mặt, vừa chắp tay nói:

- Đa tạ cô nương cứu giúp.

Đường Điềm Nhi quay mặt qua một bên, thanh âm nhỏ như muỗi kêu:

- Ngươi thật cám ơn ta mà nói, thì đừng có nhìn nhiều.

Lúc này Tổ An mới phản ứng được, không khỏi đỏ mặt, vội vàng nhảy ra thùng tắm, xoay người sang chỗ khác nói:

- Xin lỗi!

Vừa nói vừa vận chuyển tu vi, hắn thông qua Lam Phù thân cận với nước, cho nên vừa rồi không có quá nhiều nước dính lên người, rất nhanh y phục, tóc đều khô ráo như lúc ban đầu.

Chính bởi vì đặc tính của Lam Phù, cho nên hắn trốn ở trong nước, hai mắt thấy vật hoàn toàn không nhận bất kỳ ảnh hưởng, cái gì nên nhìn, cái gì không nên nhìn đều nhìn hết.

Đối phương thật quá trắng, trắng đến không chút tỳ vết.

Bụng dưới có một đồ án màu đỏ, hơi giống hỏa diễm, lại như một đóa hoa, cực kỳ đối xứng tinh mỹ, không biết là thiên nhiên sinh thành hay xăm lên.

Một màn kia thật quá có lực trùng kích, dù hắn một mực yên lặng nói phi lễ chớ nhìn phi lễ chớ nghĩ, nhưng hình ảnh kia vẫn rõ ràng xuất hiện ở trong đầu.

Ai, nếu nàng biết sợ rằng sẽ giết ta mất?

Sự tình như vậy nói ra tất cả mọi người đều xấu hổ, hắn cũng chỉ có thể giữ yên lặng.

Lúc này sau lưng truyền đến tiếng nước ào ào cùng thanh âm sột sột soạt soạt, hiển nhiên Đường Điềm Nhi đang mặc y phục.

Vì tiêu trừ xấu hổ trong lòng, hắn lấy ra một viên thuốc đưa tới sau lưng:

- Cái này cho ngươi.

- Đây là cái gì? Lại muốn đút ta ăn độc dược?

Thanh âm hậm hực của Đường Điềm Nhi truyền đến, hiển nhiên còn canh cánh trong lòng sự tình bị buộc ăn Báo Thai Dịch Kinh Hoàn.

- Lần trước là ta không tốt, xác thực không nên bức cô nương ăn thuốc độc, lần này được cô nương bất kể hiềm khích lúc trước cứu giúp, nên cho ngươi giải dược.

Tổ An thành khẩn nói, độc dược là giả, giải dược này tự nhiên cũng là giả, chỉ là viên đan dược bổ dưỡng bình thường mà thôi.

Bất quá vì làm cho đối phương yên tâm, giải dược này vẫn phải cho.

- Giải dược?

Đường Điềm Nhi vừa cột đai lưng, vừa cười như không cười nhìn chằm chằm viên đan dược kia, gia hỏa này còn không biết ta đã rõ ràng Báo Thai Dịch Kinh Hoàn kia là giả.

Còn muốn gạt ta!

Có điều nàng không chọc thủng đối phương, đi qua cầm đan dược tiện tay nhét vào trong ngực:

- Tính ngươi có lương tâm.

Tổ An buông lỏng một hơi, quay người lại, chỉ thấy nàng mặc áo váy rộng rãi màu trắng, bởi vì vừa rồi tắm rửa, da thịt trong trắng lộ hồng, tóc ướt sũng tùy ý khoác ở đầu vai, cả người giống như hoa sen mới nở, thanh lệ động lòng người.

- Còn nhìn, vừa rồi còn không nhìn đủ sao.

Đường Điềm Nhi lẩm bẩm một tiếng, vô ý thức kéo chặt vạt áo.

Tổ An ho nhẹ một tiếng, vội vàng đổi chủ đề:

- Đúng, vừa rồi nhìn thấy người Trấn Viễn thương hội tôn kính ngươi như vậy, ngươi đến cùng có thân phận gì?

Hắn tuyệt đối không tin một người chủ trì ở Tiêu Dao Lầu có thể có đãi ngộ này.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.