.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Lục Địa Kiện Tiên

Chương 1917: Có độc




Đường Điềm Nhi hừ một tiếng:

- Mấy ngày nay tuyết lớn, khắp nơi còn có tuyết đọng, làm sao dễ cháy như vậy, hơn nữa hỏa thế nhanh như vậy, hiển nhiên là có người cố ý phóng hỏa.

Trong lòng Tổ An giật mình, mình ở bên này nói chuyện phiếm, xém chút quên Thu Hồng Lệ còn ở bên ngoài chờ hắn.

Hiển nhiên là nàng nhìn thấy động tĩnh bên trong, biết mình đang bị điều tra, nên phóng hỏa hấp dẫn mọi người chú ý.

Nghĩ tới đây, hắn không ngồi yên được nữa, vội vàng đứng dậy nói:

- Đa tạ Đường cô nương hôm nay viện thủ, ngày khác sẽ hậu báo...

Còn chưa nói xong đã bị đối phương đánh gãy, Đường Điềm Nhi nghiêng người dựa vào trên giường êm, cười như không cười nhìn hắn:

- Không biết ngươi chuẩn bị hậu báo như thế nào?

Tổ An:

- ...

Cả ngày đánh nhạn, hôm nay lại bị một tiểu cô nương đùa giỡn?

Hắn phản ứng cũng nhanh, lập tức cười đáp:

- n cứu mạng tự nhiên phải lấy thân báo đáp.

Đường Điềm Nhi xì một cái:

- Phi, ai mà thèm.

Nàng quanh năm ở Tiêu Dao Lầu làm việc, đương nhiên sẽ không bởi vì vài lời trêu chọc mà thẹn thùng hoặc tức giận.

- Bên ngoài phóng hỏa là đồng bạn của ngươi?

Đường Điềm Nhi chỉ phương hướng lửa cháy.

Tổ An gật đầu, cái này không có gì phải ẩn giấu.

- Ngươi vội vã muốn đi như vậy, xem ra đồng bạn kia là nữ nhân?

Ánh mắt của Đường Điềm Nhi híp lại, nụ cười có chút nguy hiểm.

Tổ An liếc nhìn nàng:

- Cô nương tìm kiếm ngọn nguồn như thế, chẳng lẽ ăn dấm?

- Phi, ta ăn dấm cái gì.

Đường Điềm Nhi phất phất tay.

- Đi mau đi mau, bất quá lần này đốt nhiều đồ như vậy, lần sau bảo bằng hữu của ngươi bồi thường ta.

Tổ An mở cửa sổ, lúc gần đi quay đầu cười nói:

- Đến thời điểm lại giúp ngươi trị thương mấy lần.

Nói xong mũi chân điểm một cái, thân hình đã biến mất ở trong đêm tối.

Đường Điềm Nhi lại bị hai chữ "trị thương" làm đến trái tim cuồng loạn, hồi tưởng lại hình ảnh lúc trước, nàng thật có chút muốn ngừng mà không được.

Cũng bởi vì lần trước trị thương, quan hệ của hai người thân mật hơn rất nhiều, nếu không như vậy, nàng sao có thể cho đối phương trốn ở trong thùng tắm của mình.

Đừng nói trốn, chỉ nói hắn chạy đến gian phòng thấy thân thể mình, đổi thành bất kỳ nam tử nào khác, sớm đã bị ngũ mã phanh thây.

- Ai, cảm giác có chút lỗ lớn.

Đường Điềm Nhi bụm mặt, càng nghĩ càng cảm thấy khó xử, trực tiếp kéo chăn trùm đầu, ở trên giường lăn qua lăn lại.

...

Lại nói bên khác, Thu Hồng Lệ một mực ở bên ngoài tường rào lo lắng chờ.

Mới đầu còn tốt, nhưng qua một lúc, bên trong truyền đến âm thanh vang động, hơn nữa còn có một đạo hỏa diễm phóng lên trời.

Trước đó trong hoàng cung, thời điểm nàng được Tổ An cứu giúp, gặp qua đối phương thi triển Hỏa Diễm Đao, cho nên cực kỳ quen thuộc ngọn lửa kia.

Bạo phát động tĩnh lớn như vậy, hiển nhiên là gặp phải phiền toái.

Nàng vô ý thức muốn đi vào tiếp ứng, bất quá cảm giác được trong nháy mắt đó truyền đến từng trận nguyên khí khủng bố, chí ít đều là Cửu phẩm giao phong, thậm chí còn có khí tức Tông Sư.

Có thể lên làm Thánh Nữ Ma giáo, nàng tự nhiên không phải người ngu, rất nhanh phân tích ra, mình đi qua cũng không giúp được gì, ngược lại sẽ thêm phiền.

Sau đó nàng linh cơ khẽ động, chạy đến kho hàng của Trấn Viễn thương hội phóng hỏa.

Có thể được cất ở trong nhà kho của tổng đà thương hội, giá trị của những vật kia làm sao nhỏ được.

Vốn loại địa phương này khẳng định là có trọng binh trấn giữ, nhưng vừa rồi bởi vì Tổ An nháo trò, rất nhiều thị vệ trong phủ tiến đến vây bắt hắn.

Phòng vệ bên nhà kho tự nhiên trống rỗng, lại thêm tu vi của Thu Hồng Lệ, đối phó những người kia quá dễ dàng.

Phiền phức duy nhất là gần đây rơi tuyết lớn, lại thêm nhà kho có biện pháp phòng lửa, cho nên nàng bỏ rất nhiều sức mới đốt cháy d .

Nghĩ đến mình chậm trễ nhiều thời gian như vậy, nàng lo lắng Tổ An xảy ra chuyện, sau đó không dám rời đi, chạy đến mấy kho hàng khác phóng hỏa, muốn làm lớn sự tình hấp dẫn đối phương chú ý.

Quả nhiên, rất nhanh thì có các loại thị vệ, cao thủ hộ viện nghe tin chạy đến.

Thu Hồng Lệ ứng phó những người này, lại không dám tùy tiện rời đi, lo lắng không thể phân tán áp lực cho Tổ An.

Kết quả kéo tới đằng sau, rất nhanh truyền đến tiếng gầm lên giận dữ:

- Tặc tử ngươi dám!

Một khối gạch vàng to lớn từ trên trời nhanh chóng xoay tròn đập tới.

Nàng chỉ cảm thấy toàn thân bị khí thế của đối phương khóa chặt, ngay cả tránh cũng không biết tránh chỗ nào.

Cắn chặt môi, triệu hồi ra đèn lồng lơ lửng ở trên đỉnh đầu, hình thành một màn sáng nhấp nhô.

Gạch vàng xoay tròn đến đụng phải màn sáng, lại như bị đông cứng ở trên không trung.

Không ngừng ông ông tác hưởng, nhưng thủy chung không cách nào đột phá màn sáng phòng ngự.

Cách đó không xa, hắc y nhân hoàng văn biến sắc:

- Trường Tín Cung Đăng?

Hắn khẽ vẫy tay, gạch vàng trở lại trong tú bào.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.