.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Lục Địa Kiện Tiên

Chương 1919: Ta chẳng cần biết ngươi là ai




Kết quả đau nhức kịch liệt trong tưởng tượng không có xuất hiện, ngược lại truyền đến tiếng vang giòn, hàn băng bị đánh vỡ nát, cả người nàng được một cánh tay ấm áp ôm lấy.

- A Tổ!

Thu Hồng Lệ vừa mừng vừa sợ, nàng rất quen thuộc khí tức của đối phương, dù không cần mở mắt cũng có thể nhận ra.

Tổ An ôm vòng eo của nàng, bảo hộ nàng ở sau lưng:

- Không cần phải sợ, ta tới rồi.

Đồng thời trong lòng buông lỏng một hơi, may mắn kịp thời đuổi tới.

Lúc này hắc y nhân thanh văn kia cười ha ha:

- Xem ra quả nhiên là một đám, vừa rồi xém chút để ngươi trốn, hiện tại không có dễ dàng như vậy.

Nói xong hắn vung song chưởng, hoa cỏ cây cối ở bốn phương tám hướng rì rào rung động, lá cây tróc xuống, sau đó xoay tròn bắn nhanh về phía hai người.

Có mấy con chim chấn kinh, hoảng hốt chạy bừa bay vào giữa sân, trong nháy mắt nổ thành một đoàn sương máu.

Lúc này mỗi một lá cây đều giống như lưỡi đao sắc bén, trên bầu trời khắp nơi đều là lá cây, như cối xay thịt to lớn.

- Thủ hạ lưu tình!

Hắc y nhân hoàng văn kinh hãi, nếu thật loạn đao phân thây ái đồ của Vân Gian Nguyệt, chỉ sợ bọn họ cũng phải bị trả thù thê thảm nhất.

Đáng tiếc những lá cây kia tốc độ quá nhanh, trong nháy mắt đã vọt tới hai người, để người ta muốn ngăn cản cũng không kịp.

Tổ An hừ lạnh, tiếng phượng minh to rõ vang lên, một con Phượng Hoàng hình dáng hỏa diễm bay cao, những phiến lá vô cùng sắc bén kia nhất thời bốc cháy, không hề bị lão giả áo bào xanh khống chế.

Lúc này Tổ An ôm theo lá cây thiêu đốt, hóa thành một ngôi sao băng hỏa diễm, xông về phía trước.

Hắc y nhân hoàng văn vốn đang xem kịch, đâu ngờ tới đối phương bay thẳng đến mình, thầm mắng một tiếng, một viên gạch vàng nhanh chóng biến lớn, sau đó đập tới đối phương.

Lúc này hắc y nhân bạch văn cũng nhìn thấy đối phương đánh lá cây thiêu đốt về phía mình.

Hắn hừ lạnh:

- Không biết tự lượng sức mình.

Vẫy tay, quanh người lập tức xuất hiện một trận bão tuyết.

Trong nháy mắt giội tắt tất cả hỏa diễm.

Có điều hắn lại không cao hứng nổi, ngược lại ồ một tiếng.

Bởi vì bóng người trước mắt tựa hồ trong nháy mắt biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.

Tóc gáy toàn thân hắn dựng lên, bão tuyết quấn đầy toàn thân, phòng bị sau lưng có khả năng công kích.

Đáng tiếc không có gì, đối phương như biến mất khỏi thế gian.

Hắc y nhân hoàng văn có cảm giác giống như hắn, cục gạch bay về phía đối phương, lại không có chút cảm giác đả kích nào.

Loại cảm giác trống rỗng kia phảng phất như đánh vào không khí.

Hắn cũng nghĩ đối phương lấy sách lược vòng sau đánh lén, vội vàng nín thở ngưng thần phòng bị công kích sắp đến.

Thời điểm hai người như lâm đại địch, đồng tử của hắc y nhân thanh văn lại thít chặt.

Bởi vì hắn cảm giác được hỏa diễm nóng rực đập vào mặt.

Hắn vội vàng giao hai tay trước ngực, trước người xuất hiện một thuẫn bài to lớn.

Tuy thuẫn bài làm bằng gỗ, bị nguyên tố Hỏa hệ khắc chế, nhưng kỹ năng phòng ngự không phải bình thường, làm sao cũng có thể kiên trì một lát, mà khi đó mấy đồng bạn của hắn cũng chạy tới, đến thời điểm ba người hợp lực, tất nhiên có thể đánh giết tại chỗ.

Bất quá khi ánh mắt hắn liếc qua, thấy hai người cũng ứng đối địch nhân hỏa diễm, trong lòng nhất thời giật mình:

- Vì sao lại có ba người giống như đúc?

Đúng lúc này, trước ngực hắn nổ tung một đoàn sương máu, ngay sau đó phía sau lưng truyền đến cảm giác đau đớn.

Hắn lập tức minh bạch mình bị đối phương đánh lén.

Cũng không kịp suy tư đối phương làm sao làm được, hắn vội vươn tay về sau trảo một cái, bắt lấy cánh tay của đối phương.

Sau đó vô số dây leo quấn quanh lên thân thể đối phương.

Đồng thời lập lại chiêu cũ, gai nhọn trên dây leo đâm vào da thịt, tiêm nọc độc vào.

- Chỉ như vậy?

Tổ An hơi lắc đầu, thân thể kéo căng, những dây leo kia nhất thời đứt thành từng khúc.

Mà trên da thịt của hắn chỉ để lại chút điểm trắng, những gai nhọn kia ngay cả da thịt cũng không đâm thủng.

Nam tử thanh văn:

- ? ? ?

Lúc này bạch văn và hoàng văn rốt cục kịp phản ứng, ào ào giết tới.

Mũi chân của Tổ An điểm một cái, đã trở lại bên người Thu Hồng Lệ, một tay bóp chặt vai hắc y nhân thanh văn, lạnh lùng nói:

- Không được động, bằng không ta sẽ không khách khí.

Hắn âm thầm may mắn, may mắn một Tông Sư khác không ở đây, Hàn Phượng Thu giống như cũng đi, vừa rồi mình thi triển Quỳ Hoa Huyễn Ảnh huyễn hóa ra ba bóng người khó có thể phân biệt đồng thời công kích ba người, lúc này mới đánh bọn hắn không kịp trở tay.

Bạch văn và hoàng văn dừng bước lại, hiển nhiên có chút sợ ném chuột vỡ bình.

Lúc này hắc y nhân thanh văn kia rốt cục kịp phản ứng, trách cứ:

- Xú tiểu tử, thức thời nhanh thả ta, chúng ta còn có thể tha ngươi một con đường sống.

- Nếu ta không thả thì sao?

Tổ An lạnh nhạt nói.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.