.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Lục Địa Kiện Tiên

Chương 1924: Bạch Ngọc Kinh




Tổ An nhíu mày, Yến Tuyết Ngân, trước đó chưa từng nghe qua cái tên này, sau khi trở về hỏi Tiếu Kiến Nhân, hắn thời gian dài trà trộn ở Tú Lâu hẳn phải biết.

Thấy đạo cô kia muốn xuất thủ, Thu Hồng Lệ vội vàng giang hai tay ngăn ở trước mặt Tổ An:

- Yến quan chủ, ngươi là tiền bối đức cao vọng trọng, làm sao có thể ra tay với vãn bối!

Tổ An khẽ giật mình:

- Ngươi biết nàng?

Thu Hồng Lệ ân một tiếng:

- Nàng là quan chủ Bạch Ngọc Kinh, võ lâm tiền bối, nhân vật trong truyền thuyết, làm sao có thể xuất thủ với tiểu bối như chúng ta.

Nói đến phần sau, thanh âm nàng cố ý đề cao, tựa hồ vì để cho tất cả người nghe được.

Tổ An giật mình, Bạch Ngọc Kinh?

Đây chẳng phải là sư môn của Sơ Nhan sao?

Khó trách vừa rồi giao thủ với Giản Thái Định, cảm thấy chiêu thức của đối phương kỳ quái, trên người đạo cô cũng có khí chất quen thuộc, nguyên lai là bởi vì giống Sở Sơ Nhan, chẳng trách mình sẽ vô ý thức cảm thấy thân cận.

Hắn một mực nghĩ lần sau gặp lại Sở Sơ Nhan, tìm tới Bạch Ngọc Kinh, lưu lại cho trưởng bối của nàng ấn tượng tốt.

Kết quả lần thứ nhất gặp mặt là tình huống như thế này?

Không chỉ quyết đấu sinh tử, mình còn mắng nàng là lão đạo cô?

Hi vọng nàng không phải sư phụ của Sơ Nhan, như vậy còn có thể cứu.

Lúc này đạo cô tuyệt sắc kia lạnh nhạt nói:

- Thu Hồng Lệ? Ngươi là vãn bối của ta không sai, nhưng vừa rồi người này thắng sư đệ ta, khí thế bất phàm, làm sao có khả năng là vãn bối.

- Làm sao không có khả năng?

Thu Hồng Lệ quýnh lên, vội vàng ôm lấy cánh tay của Tổ An.

- Niên kỷ của hắn và ta không sai biệt lắm, là tình lang của ta, tự nhiên cũng là vãn bối của ngươi.

- y...

Cánh tay truyền đến cảm giác ôn hương nhuyễn ngọc, nếu ở ngày bình thường, tất nhiên là sự tình cực kỳ hưởng thụ, nhưng bây giờ ở trước mặt trưởng bối của lão bà, hắn cảm thấy tê cả da đầu.

May mắn ta mang mặt nạ, nhận không ra ta nhận không ra ta...

Trong lòng hắn không ngừng mặc niệm.

- Ồ?

Yến Tuyết Ngân lộ vẻ kinh sợ, trên dưới dò xét Tổ An.

- Trên đời lại có kỳ tài như thế?

Tuổi cùng Thu Hồng Lệ không sai biệt lắm, thỉ chỉ khoảng chừng 20 tuổi?

Hai mươi tuổi lại đánh sư đệ thân là Tông Sư như chó, đệ tử đắc ý nhất của mình vốn đã rất lợi hại, nhưng so với hắn vẫn kém xa a.

Có điều nàng rất nhanh ý thức được điểm đáng ngờ, nhàn nhạt nhìn về phía Thu Hồng Lệ:

- Ngươi không có ý định luyện Thiên Ma Mị m?

Khuôn mặt của Thu Hồng Lệ đỏ lên:

- Đương nhiên phải luyện.

- Vậy ngươi còn có tâm tình cùng nam nhân nói chuyện yêu đương?

Yến Tuyết Ngân phảng phất như có chút đau lòng nhức óc.

- Sang năm là ngươi và Sơ Nhan quyết thắng thua, bổn tọa không hy vọng Sơ Nhan chỉ thắng một tên phế nhân.

Trong đầu Tổ An oanh một tiếng, nữ nhân này quả nhiên là sư phụ của Sơ Nhan.

Cái gì mệnh ta do ta không do trời, hiện tại hắn chỉ muốn cầu lão thiên đừng chơi ta.

Thu Hồng Lệ chăm chú ôm cánh tay của Tổ An:

- Đây là sư phụ để cho ta tới thể nghiệm hồng trần, sau đó lại quên đi đoạn tình cảm này, mới có thể chân chính lĩnh ngộ Thiên Ma Mị m. Như ngay cả tình yêu hồng trần cũng không trải qua, lại tự xưng Thái Thượng Vong Tình, không khỏi quá lừa mình dối người.

Yến Tuyết Ngân nhíu mày, nghĩ thầm nha đầu này sẽ không chỉ dâu mắng hòe chứ?

- Tác phong làm việc của Ma giáo quả nhiên quỷ dị.

Nàng hừ một tiếng.

- Ngươi tránh ra, đây là sự tình giữa ta và hắn, nế tình sư phụ ngươi, ta tha cho ngươi một mạng.

- Không tránh!

Thu Hồng Lệ giống như gà mái hộ con, che Tổ An ở sau lưng.

- Nếu ngươi thật thương tổn hắn, ngươi sẽ hối hận.

Đối phương là Đại Tông Sư, thật muốn toàn lực xuất thủ, A Tổ làm sao chống đỡ được.

- Ta hối hận?

Yến Tuyết Ngân khẽ cười, hiển nhiên không hiểu tại sao mình lại hối hận, có điều tính tình nàng lạnh nhạt, cũng lười tranh luận với nàng.

- Hắn là... ngô ngô...

Thu Hồng Lệ gấp, lúc này cũng không lo được cái khác, đang muốn chỉ ra quan hệ của Tổ An và Sở Sơ Nhan, ngươi làm sư phụ, người ta cũng coi như nửa con rể, ngươi có mặt mũi ra tay sao.

Ai biết Tổ An vội vàng che miệng nàng:

- Yên tâm, ta có thể ứng phó.

Nói đùa cái gì, nếu để cho đạo cô này biết quan hệ của mình và Sơ Nhan còn không xong đời?

Không chỉ mắng nàng lão đạo cô, còn cùng nữ nhân khác khanh khanh ta ta, đến thời điểm đánh ta còn rất danh chính ngôn thuận.

Thu Hồng Lệ nháy mắt mấy cái, thực không hiểu hắn làm sao ứng phó Đại Tông Sư.

Có điều hắn đã nói như vậy, nàng tự nhiên lựa chọn tin tưởng đối phương.

Tổ An ho nhẹ, ngẩng đầu nhìn về phía đạo cô:

- Vị tiền bối này, ta cảm thấy vừa rồi ngươi nói ra điều kiện, để cho ta tiếp ngươi một chiêu quá không công bằng.

- Sợ?

Yến Tuyết Ngân mỉa mai hỏi.

- Vừa rồi không phải nói rất ngông cuồng sao?

- Cuồng cũng không phải là ngốc.

Tổ An lạnh nhạt nói.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.