- Tiền bối là Đại Tông Sư, lại là nhân vật nổi danh trong giang hồ, đánh vãn bối như ta lại muốn xuất thủ trước, chỉ sợ không tốt lắm đâu.
Yến Tuyết Ngân im lặng, thực ra nếu không phải Giản Thái Định nhờ vả, nàng căn bản không nguyện ý quản sự tình nơi này.
Xuất thủ với vãn bối, xác thực không phải sự tình hay ho gì.
- Ngươi muốn thế nào?
Yến Tuyết Ngân lạnh lùng nhìn hắn.
Mặc dù có chút ám muội, nhưng Đại Tông Sư tâm trí kiên định, làm sao có thể bị hắn nói dăm ba câu thì thay đổi chủ ý?
Mình khẳng định phải xuất thủ!
Chẳng qua trước tiên có thể nghe hắn nói thế nào.
Tổ An lên tiếng:
- Ta cảm thấy nên do Yến quan chủ tiếp ta một chiêu trước, xem có thể đón lấy hay không.
- Tiếp ngươi một chiêu?
Thần sắc của Yến Tuyết Ngân cổ quái, như nghe được chuyện cười.
- Thế nào, quan chủ sợ?
Tổ An quan sát đối phương, không thể không nói nữ nhân này rất đẹp, bất quá một người tu đạo, dáng dấp xinh đẹp như vậy là muốn làm gì.
- Ngươi không cần kích ta.
Yến Tuyết Ngân lạnh nhạt nói.
- Thôi được, bổn tọa tiếp ngươi một chiêu, để ngươi tâm phục khẩu phục.
Tổ An chần chờ:
- Thế nhưng chiêu này của ta khúc nhạc dạo hơi dài, vạn nhất ngươi sớm ra tay với ta mà nói...
- Hừ, yên tâm, bổn tọa nói tiếp ngươi một chiêu thì tiếp ngươi một chiêu, sẽ không sớm đánh gãy ngươi.
Yến Tuyết Ngân cũng có tự ngạo của mình, tự nhiên không có khả năng xuất thủ sớm.
Giản Thái Định gấp:
- Sư tỷ, tiểu tử này vô cùng giảo hoạt, không cần thiết nghe hắn.
Yến Tuyết Ngân lạnh lùng liếc hắn một cái:
- Ngươi cảm thấy ta không tiếp nổi một chiêu của hắn?
Hô hấp của Giản Thái Định cứng lại, tuy cảm thấy đối phương khẳng định có lừa dối, nhưng nghĩ như thế nào đi nữa cũng không phải đối thủ của Đại Tông Sư, cuối cùng không nói gì.
Yến Tuyết Ngân cũng không phải kẻ ngu dốt, nàng tự nhiên rõ ràng Tổ An chơi quỷ kế, thế nhưng thực lực cường đại để cho nàng hoàn toàn không cần đi suy nghĩ những thứ này, mặc kệ đối phương như thế nào, nàng một kiếm trảm hết.
Quay đầu nhìn về phía Tổ An:
- Ngươi ra chiêu đi.
Tổ An nâng kiếm, khoa tay hai lần bỗng nhiên dừng lại:
- Thế nhưng vạn nhất quan chủ không tiếp nổi, về sau thẹn quá hoá giận đến báo thù thì làm sao bây giờ?
Một Đại Tông Sư, nếu như về sau quyết tâm tìm hắn gây sự, đó là thật khó lòng phòng bị.
Yến Tuyết Ngân:
- ...
Người nung quanh sắc mặt cổ quái, cảm giác này tựa như mọi người đang chờ nhìn ngươi xách thương lên ngựa, kết quả ngươi một hồi thế này, một hồi thế kia, không chịu lên, chờ đến khiến người ta nổi nóng.
Ngay cả Thu Hồng Lệ cũng cảm thấy Tổ An thần kinh, huống chi người khác.
- Ngươi đang trì hoãn thời gian?
Sắc mặt của Yến Tuyết Ngân lạnh lẽo.
- Không phải, chỉ là lo trước khỏi hoạ, ta cũng không muốn lần này thắng quan chủ, sau khi sự việc xảy ra lại bị quan chủ truy sát.
Tổ An có chút ngại ngùng cười nói.
Yến Tuyết Ngân hừ một tiếng, tiểu bối này thật không biết trời cao đất rộng, lại còn vọng tưởng thắng nàng?
- Yên tâm, bổn tọa còn không phải loại người thua không nổi, nếu thật thua, sau khi sự việc xảy ra, tuyệt đối không tìm ngươi gây chuyện.
Nàng ẩn ẩn cảm thấy có chút không đúng, cuối cùng bổ sung một câu.
- Bất quá ngươi không thể không ngừng trì hoãn thời gian, cũng không thể thi triển chiêu số bỉ ổi vô sỉ gì.
Tuy nàng không cho rằng đối phương thi triển chiêu số bỉ ổi vô sỉ gì có thể thắng nàng, nhưng nàng vẫn sớm lấp hố, tiểu tử này kỳ quái, để cho nàng nhìn không thấu.
- Quan chủ nói giỡn, đối với nhân vật như ngài, ta làm sao có khả năng thi triển chiêu số bỉ ổi vô sỉ.
Đối phương dù sao cũng là sư phụ của Sơ Nhan, Tổ An không tiếc vỗ mông ngựa.
Yến Tuyết Ngân mặt không biểu tình, bất quá trong lòng vẫn có chút hưởng thụ:
- Vậy thì nhanh tới đi.
Tổ An gật đầu, lúc này bên tai truyền đến Đường Điềm Nhi nguyên khí truyền âm:
- Công tử ngươi thật có thể sao, cần ta giúp ngươi cầu xin hay không?
Trên mặt nàng có chút buồn rầu, lấy kiến thức của nàng, thực không cách nào tưởng tượng đối phương làm sao đối phó được Đại Tông Sư, hoàn toàn là nghiền ép nha.
Chỉ nghĩ đối phương là đang trì hoãn thời gian, lo lắng lúc này hắn đã vô kế khả thi, cho nên mới nhịn không được dò hỏi.
Tổ An cười cười, âm thầm đáp:
- Cô nương thật tốt với ta.
Đường Điềm Nhi xì một cái, gia hỏa này đến lúc nào rồi, còn chiếm tiện nghi của ta.
Tổ An thu hồi nụ cười:
- Yên tâm đi, ta có thể ứng phó.
Sau khi nói xong trực tiếp nhìn về phía Yến Tuyết Ngân.
Đường Điềm Nhi ngẩn ngơ, nụ cười tiêu sái thong dong kia rất có lực cảm nhiễm, như không phải đối mặt sống chết trước mắt.
Khó trách ngay cả Thánh Nữ Ma giáo cũng cảm mến hắn...
Thu Hồng Lệ nhìn hắn lo lắng, nghĩ thầm hắn tuyệt đối đừng chết a.
Lúc này Tổ An lấy ra một vật, Yến Tuyết Ngân cũng không quá để ý.
