Thủy chung bị ngự tỷ đùa giỡn, Tổ An tự nhiên không cam lòng yếu thế:
- Phu nhân là muốn ta đối đãi ngươi giống như hôm qua?
Nụ cười của Ngọc Yên La nhất thời cứng đờ, ánh mắt vốn đùa giỡn bị xấu hổ thay thế, xì một cái:
- Ngươi quả nhiên là đồ xấu xa.
Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng đập cửa:
- Phu nhân, đồ ăn đưa tới.
Thần sắc của Ngọc Yên La khôi phục tự nhiên, tỏ ý Tổ An trốn đến sau tấm bình phong, thoáng sửa sang y phục, rồi mới lên tiếng:
- Vào đi.
Rất nhanh Tinh Nô bưng một cái mâm gỗ tới, bên trong chứa các món ăn ngon, vừa bày đĩa lên bàn, vừa cười nói:
- Hôm nay khẩu vị của phu nhân lại tốt lên, vậy mà một hơi gọi nhiều đồ ăn như vậy.
Trên mặt Ngọc Yên La không có lộ ra sơ hở:
- Gần đây trạng thái tựa hồ tốt hơn nhiều, cảm giác khẩu vị khá hơn chút, khả năng tiếp xuống một đoạn thời gian sẽ ăn không ít.
- Vậy thì quá tốt.
Tinh Nô vui sướng nói, hiển nhiên thân thể của phu nhân mình biến tốt, nàng cũng cao hứng.
Ngọc Yên La ứng phó nàng vài câu, sau đó nàng liền rời đi, đóng cửa thật kỹ.
Tổ An từ sau tấm bình phong đi ra, Ngọc Yên La nhìn hắn vẫy tay:
- Vừa vặn đến giờ cơm, cùng một chỗ ăn đi.
Tổ An đi tới nhìn một chút, phát hiện trên bàn bày mấy món ăn tinh mỹ, không khỏi cười nói:
- Phu nhân tự mình ăn đi, khẩu vị của ta xưa nay rất lớn, nếu ăn phu nhân sẽ không no.
Ngọc Yên La khẽ lắc đầu:
- Đến mùa đông ta ăn rất ít, những vật này vốn là để hạ nhân chuẩn bị cho ngươi, chỉ bất quá mọi người đều biết tình huống của ta, nếu lượng cơm thoáng cái tăng cao, rất dễ gây nên hoài nghi, cho phải từ từ gia tăng, hơi chút ủy khuất ngươi.
Tổ An khẽ giật mình, nhịn không được cảm thán nói:
- Phu nhân quan tâm như thế, ta cũng không biết làm sao mới có thể báo đáp.
Ngọc Yên La vuốt váy, ngồi xuống ở một bên khác:
- Lần này ngươi báo thù giúp Duyên Hữu, là ta thiếu nhân tình của ngươi, phải nói là ta không biết làm sao báo đáp ngươi mới đúng.
Tổ An âm thầm cảm thán, năm tháng không có để lại một chút dấu vết ở trên người nàng, ngược lại để cho nàng càng thêm cơ trí và quan tâm, khó trách nhiều anh hùng hào kiệt đều sẽ quỳ dưới gấu quần của nàng như vậy.
Trên người nàng có một loại thanh nhã thong dong và mị lực, ở chung với nàng càng lâu, càng có thể cảm nhận được sức ảnh hưởng kia.
- Chúng ta thương nghiệp thổi lẫn nhau như vậy không có ý nghĩa, cùng nhau ăn cơm đi.
Tổ An cười ha ha, kim đao đại mã ngồi xuống.
- Thương nghiệp thổi lẫn nhau?
Ngọc Yên La khẽ giật mình, bất quá lập tức đoán được ý tứ đại khái, không khỏi tấm tắc lấy làm kỳ lạ, gia hỏa này giống những nam nhân khác, luôn có thể toát ra một số kỳ tư diệu tưởng và từ ngữ mới mẻ, khiến người ta tràn ngập hiếu kỳ.
- A, sao chỉ có một bộ bát đũa?
Tổ An ngạc nhiên.
Ngọc Yên La hé miệng cười nói:
- Ta một người tự nhiên chỉ cần một bộ bát đũa, muốn hai bộ chẳng phải sẽ bại lộ? Ngươi ăn đi, ta vốn không thấy ngon miệng.
Tổ An hiếu kỳ nói:
- Từ lần trước nhìn thấy phu nhân, liền phát hiện phu nhân sợ lạnh, khẩu vị tựa hồ cũng không tốt lắm, là có tổn thương hay vì cái gì?
Ngọc Yên La lắc đầu:
- Không phải, thể chất của ta trời sinh như thế, vừa đến mùa đông thì thích ngủ, không thấy ngon miệng, nhiều năm như vậy đã quen, qua khoảng thời gian này sẽ tốt, ngươi không cần lo lắng.
- Không thấy ngon miệng...
Trong lòng Tổ An hơi động, từ trong ngực lấy ra một cái bình sứ, vẫy lên các món ăn vung một ít, lại kẹp một đũa đưa đến trước mặt đối phương.
- Trước đó gặp qua phu nhân, ta liền trở về chuẩn bị lễ vật, trong khoảng thời gian này sự tình bận bịu ngược lại quên, ngươi nếm thử.
Ngọc Yên La không có há mồm, ánh mắt rơi xuống bình sứ trên bàn, lại hồi tưởng vừa rồi hắn vẩy xuống bột phấn, thần sắc nhất thời cổ quái:
- Ngươi sẽ không dùng Hoan Lạc Thập Bát Độ chứ.
Tổ An:
- ...
Hắn không khỏi phiền muộn:
- Ở trong mắt phu nhân, ta là người như thế sao?
Ngọc Yên La rất tán thành gật đầu.
Tổ An:
- ...
Sau đó hắn đành phải ăn một miếng:
- Như vậy ngươi yên tâm chưa.
Ngọc Yên La cười giả dối:
- Vạn nhất ngươi ăn giải dược trước thì sao?
Nói xong cũng không đợi hắn trả lời, cầm đũa qua, chọn một món ăn bỏ vào trong miệng:
- Nói đùa với ngươi thôi, nếu ta thật trúng chiêu, coi như nhìn lầm người.
Lời còn chưa nói hết, đôi mắt nàng nhất thời trợn thật lớn, dường như gặp phải sự tình chấn kinh gì.
- Ngươi đến cùng thêm cái gì, tại sao lại ngon như vậy?
Ngọc Yên La khiếp sợ nhìn Tổ An.
Tổ An cười cười:
- Phu nhân ưa thích thì tốt.
Gương mặt diễm lệ của Ngọc Yên La vẫn lưu lại biểu lộ chấn kinh vừa rồi:
- Ngươi vẫn chưa trả lời vấn đề của ta!
