.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Lục Địa Kiện Tiên

Chương 1957: Trở về




Thấy nàng giở tính trẻ con, Tổ An nghĩ thầm khó trách nữ nhân xinh đẹp sẽ có đặc quyền, ngay cả đùa nghịch tính khí cũng khả ái như thế.

Bất quá đó cũng không phải bí mật gì, Tổ An đáp:

- Vật này tên bột canh, lúc trước nhìn thấy phu nhân, biết khẩu vị của phu nhân không tốt, nên để thủ hạ nghiên cứu một chút, cuối cùng nghiên cứu ra vật này, hẳn có thể tăng khẩu vị của phu nhân.

- Bột ngọt?

Ngọc Yên La chậc lưỡi, nhịn không được cảm thán nói.

- Vật này quả nhiên thần kỳ, để thực vật ngon miệng hơn, không đúng, không chỉ ngon miệng, còn để hương vị tăng lên gấp trăm lần nghìn lần!

Tổ An cười nói:

- Phu nhân không cần quá để ý, vật này nhìn như thần kỳ, thực ra lại không khó làm, cầm nấm hương phơi khô mài thành phấn, lại hỗn hợp các loại thịt khô, muối, đường, hành, tiêu….

Ngọc Yên La nháy mắt mấy cái, nhìn Tổ An biểu lộ nhất thời cực kỳ cổ quái:

- Ngươi lại tuỳ tiện nói cho ta cách điều chế?

Tổ An sững sờ:

- Cái này có gì không được? Chủ yếu là do thời gian gấp gáp, chỉ có thể làm ra bột canh chút như thế, vì phòng ngừa tương lai phu nhân không có dùng, cho nên dứt khoát nói cho phu nhân, lấy năng lực của Ngọc gia, muốn tạo ra bột canh không khó, như vậy để tương lai phu nhân có thể ăn ngon hơn, không đến mức bởi vì khẩu vị không tốt mà ngày càng gầy gò.

Ngọc Yên La nhịn không được thở dài:

- Ngươi có biết ngươi thuận miệng nói, là chắp tay nhường cho người bao nhiêu tiền không.

- Ta chỉ muốn phu nhân sinh hoạt thoải mái hơn chút, không có nghĩ nhiều.

Tổ An cười cười.

Ngọc Yên La quan sát hắn thật lâu, thấy thần thái của hắn không có chút giả mạo, không khỏi cảm khái nói:

- Ngươi thật rất khác nam nhân khác, thời gian ngắn ngủi liền đưa ta nhiều kinh hỉ như vậy, lần trước ấm bảo bảo đã là một cọc sinh ý vô cùng lớn, nhưng so với bột canh bây giờ, quả thực có thể nói một trời một vực. Tuy ấm bảo bảo thực dụng, nhưng gia đình dùng thứ này khắp nơi không phú thì quý.

- Nhưng bột canh khác biệt, căn cứ quá trình ngươi nói, đại quy mô sản xuất rất dễ dàng, gia đình bình thường cũng có thể dùng, có lẽ lợi nhuận đơn thể kém xa ấm bảo bảo, nhưng thị trường lại bao la, tổng lợi nhuận ngược lại vượt xa ấm bảo bảo.

Tổ An nghe mà mắt trừng miệng lớn, sau cùng nhịn không được nói:

- Phu nhân quả nhiên là kỳ tài thương nghiệp, tùy tiện đồ vật gì cũng có thể tìm ra cơ hội buôn bán.

Ngọc Yên La hé miệng cười duyên:

- Cái này hoàn toàn là thói quen nghề nghiệp mà thôi, nói cho cùng vẫn là nhờ ngươi kỳ tư diệu tưởng, như vậy đi, nếu ngươi không ngại, về sau sinh ý này giao cho ta làm, tương lai lợi nhuận cùng ngươi chia năm năm.

Tổ An cũng không già mồm:

- Ta chưa hề nghĩ tới tầng này, hết thảy tùy phu nhân, phu nhân cảm thấy có giá trị, thì hết thảy đều nghe phu nhân an bài.

Ngọc Yên La nhịn không được cảm khái:

- Mới gặp ngươi vài lần, kết quả ngươi đã đưa ta phú quý, ngươi chính là mệnh trung cứu tinh của ta nha.

- Có thể làm cứu tinh cho phu nhân, là vinh hạnh to lớn.

Tổ An rất khiêm tốn.

Nụ cười của Ngọc Yên La càng thêm sáng chói:

- Được rồi, ta coi như ngươi không có dị nghị, sinh ý bột canh ta sẽ phân phó hạ nhân đi làm.

Tổ An mỉm cười:

- Kiếm lời bao nhiêu chỉ là phụ, chỉ cần về sau phu nhân ăn ngon miệng, chính là niềm vui lớn nhất của ta.

Ngọc Yên La đỏ mặt, nhịn không được xì một cái:

- Ngươi thật biết trêu chọc, ngay cả ta cũng động tâm, cầm lấy đi lừa gạt tiểu cô nương còn không phải một lừa một chuẩn.

Tổ An giật mình:

- Chẳng lẽ phu nhân không phải tiểu cô nương?

Ngọc Yên La khẽ giật mình, sau đó cười đến nhánh hoa run rẩy, nhịn không được đấm vai hắn:

- Ngươi đó, mặt ngoài nhìn đàng hoàng, thực tế láu lỉnh không gì sánh được.

Tổ An thở dài:

- Phu nhân xác thực không hiểu ta, ta rõ ràng là nhìn láu lỉnh, nhưng trên thực tế cực kỳ đàng hoàng.

Ngọc Yên La xì một cái:

- Ngươi mà đàng hoàng, như vậy trên đời không có nam nhân không đàng hoàng.

Tuy nói như vậy, nhưng không có ý oán trách.

Nữ nhân rất kỳ quái, miệng các nàng đánh giá người thành thật rất cao, nhưng mình hết lần này tới lần khác lại không thích người thành thật, ngược lại ưa thích một số nam nhân xấu.

Ngọc Yên La cũng không biết vì cái gì, cùng Tổ An nói chuyện phiếm luôn cảm thấy rất vui vẻ, đây là trước kia nàng cùng bất luận nam tử nào cũng chưa trải nghiệm được.

Hai người rất nhanh gió cuốn mây tan ăn hết bữa cơm, Ngọc Yên La có chút chưa thỏa mãn:

- Mấy ngày này chưa ăn nhiều như vậy, chỉ làm hại ngươi không no.

Tổ An cười ha ha:

- Không có việc gì, ta da dày thịt béo, coi như một hai ngày không ăn cũng không có gì, huống chi vừa rồi còn ăn không ít.

Ngọc Yên La có chút đau đầu:

- Về sau làm sao bây giờ, cũng không thể mỗi lần đều để ngươi đói bụng được.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.