.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Lục Địa Kiện Tiên

Chương 1958: Trở về




- Đây không phải vấn đề, đến thời điểm chúng ta nấu nồi lẩu là được, ta có thể từ bên ngoài mang chút nguyên liệu nấu ăn đến.

Tổ An đề nghị.

- Lẩu?

Ngọc Yên La nhẹ chau mày.

- Ta không quen ăn thịt dê, hơn nữa lẩu bình thường luôn cảm thấy nhạt nhẽo.

Trong khoảng thời gian này nàng thời gian dài không có khẩu vị, cho nên đối với nồi lẩu thanh đạm hứng thú không lớn.

- Cái này dễ dàng, chúng ta có thể làm lẩu cay.

Tổ An có chút hoài niệm cảm giác cay đến mặt đỏ tía tai kiếp trước.

- Thân thể ngươi sợ rét, vừa vặn ăn chút chua cay khử hàn khí.

- Lẩu cay?

Hai mắt Ngọc Yên La tỏa sáng.

- Nghe ngược lại có ý tứ, đến thời điểm thử một chút đi.

Nàng gọi người hầu thu thập bát đũa, sau đó bắt đầu cùng Tổ An tiếp tục huấn luyện.

Không biết vì sao, hai người đều cảm giác thời gian trôi qua nhanh, bất tri bất giác hai ngày đã qua.

Ngọc Yên La hài lòng gật đầu:

- Không tệ, hiện tại hẳn không người có thể nhìn ra sơ hở.

- Đa tạ phu nhân dốc lòng dạy bảo.

Tổ An chân tâm thực ý nói, nếu chỉ giả trang Giản Duyên Hữu, hắn cũng không đến mức cảm kích như thế.

Chủ yếu là mấy ngày này ở chung, Ngọc Yên La lấy thân phận Họa đạo thánh thủ cho hắn rất nhiều chỉ điểm.

Tuy trước đó hắn vẽ cực kỳ giống, nhưng thiếu hụt thần tủy, cho nên gặp phải cao thủ Họa đạo, rất dễ dàng nhìn ra sơ hở.

Bây giờ sờ được đạo của Ngọc Yên La, mượn lực lượng của nàng, loáng thoáng lĩnh ngộ thần tủy, như vậy về sau hắn lại giả mạo người khác, cơ bản sẽ không lộ ra sơ hở ở trên khuôn mặt.

- Quả nhiên không hổ là tư chất siêu cấp, học cái gì cũng nhanh.

Ngọc Yên La hé miệng cười cười.

- Chờ lát nữa ta gọi Cung Bàn đến, hắn là thiếp thân thị vệ trưởng của Duyên Hữu, ngươi có thể giấu giếm được hắn, như vậy về sau đến Công Tước Phủ sẽ không có bất cứ vấn đề gì, tiếp xuống để hắn bảo hộ ngươi đến Công Tước Phủ.

- Nhanh như vậy?

Nghe nàng nói, Tổ An nhất thời có chút xoắn xuýt.

Ngọc Yên La nhịn không được cười nói:

- Yên tâm đi, bởi vì lần thứ nhất bị ta nhìn thấu thì mất đi lòng tin, thực ra ngươi dịch dung đã cực kỳ cao, huống chi mấy ngày nay tiếp nhận huấn luyện, bây giờ nếu không biết tình huống, ta cũng có thể bị ngươi lừa qua.

- Ta không phải lo lắng đi Công Tước Phủ, mà là...

Tổ An muốn nói lại thôi.

- Phu nhân có thể gọi một gia đinh tới, phải nam.

- Tại sao?

Ngọc Yên La hiếu kỳ hỏi.

- Phụ cận chỗ ở của ta bình thường không cho phép nam gia đinh tiếp cận, đột nhiên gọi sẽ có chút kỳ quái.

- y... Ta hữu dụng.

Tổ An nhất thời nghẹn lời, cũng không thể nói cho nàng mình muốn giả nữ nhân gạt người.

Manh Muội Biến âm thật quá hố cha!

Thấy hắn ấp a ấp úng, thần sắc của Ngọc Yên La cũng cổ quái:

- Ngươi không phải thích nam sắc đó chứ?

Tổ An:

- ...

- Dĩ nhiên không phải.

Tổ An nhức cả trứng, những ngày này hai người ăn ở cùng một chỗ, sớm đã thành bằng hữu không có gì giấu giếm, cuối cùng vẫn quyết định giải thích một chút.

- Chủ yếu là công pháp dịch dung kia của ta có chút đặc biệt, trước khi ngụy trang thành mục tiêu, nhất định phải... giả trang nữ nhân lừa qua một nam nhân, mới có thể sử dụng.

Không có cách nào giải thích Manh Muội Biến âm tồn tại, chỉ có thể đẩy lên người công pháp.

Đôi mắt đẹp của Ngọc Yên La trợn thật lớn, một nụ cười xuất hiện ở khóe miệng, sau đó ý cười càng khuếch trương càng lớn, sau cùng cả người rốt cuộc không kìm được, cười đến nhánh hoa run rẩy.

Vừa cười còn vừa bồi tội:

- Thật xin lỗi, ta bình thường sẽ không cười, trừ khi... thật nhịn không được, ha ha ha...

Tổ An thật không muốn sống, cái đồ chơi này quá mất mặt rồi.

Sau khi Ngọc Yên La cười xong vẫn tìm một gia đinh trong phủ tới, tận mắt chứng kiến hắn giả bộ như manh muội lừa người ta, nàng cười đến nghiêng nghiêng ngửa ngửa.

Thời điểm gia đinh kia rời đi, cả người đều lơ mơ, nghĩ thầm xưa nay phu nhân không cho nam tử tới phụ cận khuê phòng nàng, ngày hôm nay lại gọi ta đi qua.

Tiểu cô nương thanh âm ngọt ngào kia không biết cùng phu nhân có quan hệ như thế nào, thanh âm dễ nghe như vậy, chân nhân nhất định rất đẹp.

Còn có phu nhân từ đầu tới cuối một mực cười, tuy nàng rõ ràng tận lực che giấu, nhưng vẫn có thể nghe rõ ràng, chẳng lẽ phu nhân xem trọng ta?

Nàng bình thường rất ít cười nha.

Ai nha, tổ phần của ta nhất định là bốc lên khói xanh, sau khi trở về nhất định phải dâng hương một chút.

Trong phòng, Tổ An đã thay đổi dung mạo của Giản Duyên Hữu, tức giận nhìn Ngọc Yên La:

- Cười đủ chưa, cười lâu như vậy còn chưa cười xong?

Ngọc Yên La che miệng:

- Bởi vì xác thực rất buồn cười nha.

Tổ An:

- ...

Hắn ho nhẹ một tiếng:

- Có thể gọi Cung Bàn đến.

Ngọc Yên La nghĩ tới chính sự, cố nén cười phái người đi tìm Cung Bàn.

Cũng không lâu lắm Cung Bàn đi tới ngoài phòng:

- Bái kiến phu nhân, không biết phu nhân tìm ta có chuyện gì?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.