Những người khác cũng ào ào gật đầu, luôn cảm thấy Cung Bàn như có tật giật mình.
Khuôn mặt của Cung Bàn đỏ bừng, đang muốn giải thích, Tổ An lại ngăn cản hắn:
- Không có việc gì, tuy có bộ phận trí nhớ thiếu thốn, nhưng đại đa số đều còn nhớ rõ, Minh thúc ngươi hỏi đi.
Ánh mắt Minh thúc lộ ra dị sắc, sau đó liên tiếp hỏi bảy tám vấn đề, mới đầu còn tuyển một số sự tình người trong phủ đều biết, nhưng thấy đối phương đối đáp trôi chảy, vấn đề của hắn càng ngày càng xảo trá.
Bất quá mặc kệ hắn hỏi như thế nào, Tổ An thủy chung có thể trả lời ra.
Vẻ hoài nghi trong mắt quần chúng dần dần thối lui, khôi phục kích động khi nhìn thấy chủ nhân.
Giản Thái Định thấy thế không ổn, vội vàng đi ra quát lớn:
- Những vấn đề này chỉ cần hơi điều tra, lấy được đáp án cũng không khó, các ngươi đã dám giả mạo đại ca, sao có thể không sớm chuẩn bị? Cho nên biết những thứ này cũng không thể chứng minh ngươi là đại ca.
Minh thúc chần chờ một lát, gật đầu nói:
- Nhị gia nói cũng không phải không có lý.
Tâm phúc của Giản Thái Định vội vàng phụ họa, rất nhanh phái trung lập vốn tin hắn, trong lòng bắt đầu dao động lên.
- Vậy ngươi muốn chứng minh như thế nào?
Tổ An nhìn Giản Thái Định và Minh thúc.
- Các ngươi đến cùng là thật không tin, hay căn bản không muốn ta trở về?
Giữa sân không thiếu người thông minh, bọn họ thoáng suy nghĩ, ánh mắt nhìn về phía hai người có chút quỷ dị.
- Ngươi ngậm máu phun người!
Giản Thái Định nhất thời gấp.
- Ta là thân đệ đệ của đại ca, ngươi đến cùng là thật hay giả, ta làm sao có thể phân biệt không ra?
Đúng lúc này, bên cạnh truyền tới một thanh âm nhu hòa:
- Duyên Hữu là trượng phu ta, các ngươi cảm thấy một nữ nhân có thể phân rõ chồng của mình hay không?
Ngọc Yên La một mực cố ý kéo ở phía sau, lúc này mang theo Tinh Nô từ đằng xa chậm rãi đi tới.
Ven đường, những nha hoàn kia đều tự ti cúi thấp đầu, so sánh với nàng, nha hoàn lại xinh đẹp cũng giống như chim sẻ nhìn thấy Phượng Hoàng.
Trái tim bọn gia đinh càng phanh phanh nhảy lên, bất quá mọi người đều rõ ràng, song phương thân phận khác biệt một trời một vực, có thể nhìn nhiều bọn họ đã cực kỳ thỏa mãn.
Nhìn thấy nàng, trong mắt Giản Thái Định lóe lên vẻ mê luyến, có điều hắn không phải người bình thường, rất nhanh cũng khôi phục lại, tiến lên thi lễ:
- Gặp qua tẩu tẩu!
Ngọc Yên La rất bình thản gật đầu, giả vờ kinh ngạc nói:
- Sao Nhị thúc bị thương nặng như vậy?
Giản Thái Định nói:
- Trước đó bị mấy cao thủ Yêu tộc phục kích, tuy bị thương, nhưng cũng để bọn hắn có đến mà không có về, bảo hộ Vân Trung quận an nguy.
Tổ An thầm mắng vô sỉ, gia hỏa này rõ ràng bị mình đánh thành chó, kết quả bây giờ lại thiếp vàng lên mặt.
- Những Yêu tộc này thật đáng giận.
Ngọc Yên La không mặn không nhạt đáp một tiếng, sau đó nhìn về phía Tổ An, trên mặt lộ ra nụ cười kinh hỉ.
- Duyên Hữu, ngươi trở về!
Tổ An nhìn nàng giang hai tay:
- Đúng vậy, ta trở về!
Ngọc Yên La biểu lộ nao nao, sau đó má ngọc đỏ ửng, sao gia hỏa này không dựa theo ước định, lại muốn như vậy...
Bất quá ở trước mặt mọi người, nàng không thể bác bỏ mặt mũi của đối phương, chỉ có thể giả vờ ngạc nhiên chạy chậm qua ôm hắn:
- Duyên Hữu, ta không phải nằm mơ chứ!
Đồng thời âm thầm nguyên khí truyền âm:
- Quả nhiên là đồ xấu xa, cố ý chiếm tiện nghi của ta.
Tổ An mỉm cười:
- Phu nhân hoàn toàn có thể không ôm ta nha.
Ngọc Yên La chỉ cảm thấy răng ngứa, gia hỏa này thật là chiếm tiện nghi còn khoe mẽ.
Giản Thái Định trợn cả mắt, sau đó giận tím mặt, tẩu tẩu mình ngưỡng mộ đã lâu, hắn ngay cả tay cũng chưa chạm qua, kết quả lúc này lại ôm ấp nam nhân khác!
Có thể nhẫn nại nhưng không thể nhẫn nhục?
Đến từ Giản Thái Định, điểm nộ khí +999+999+999...
Phát giác hệ thống thu được điểm nộ khí khoa trương, Tổ An giật mình, phải biết vừa rồi mình xuất hiện lâu như vậy, tuy Giản Thái Định có nổi giận vài lần, nhưng điểm nộ khí đều ở trong phạm vi khống chế.
Hiện tại rõ ràng mất khống chế.
Hắn hồi tưởng một chút, tựa hồ là bởi vì mình ôm Ngọc Yên La?
Chậc chậc chậc, nguyên lai gia hỏa này có ý đồ với tẩu tử.
Nghĩ tới đây, hắn cố ý vỗ vỗ lưng Ngọc Yên La, khiêu khích nhìn Giản Thái Định.
Trước mặt mọi người, Ngọc Yên La cũng không tiện phản kháng hắn, chỉ có thể mượn nhờ thân hình yểm hộ, lặng lẽ nhéo Tổ An mấy cái.
Bất quá tuy động tác của hai người mịt mờ, nhưng Giản Thái Định ánh mắt hạng gì, tự nhiên nhìn thấy nhất thanh nhị sở.
Tựa hồ là đang liếc mắt đưa tình!
Hắn chỉ cảm thấy khí huyết cuồn cuộn, trong miệng ngòn ngọt, phun ra một ngụm máu tươi, vết thương lần nữa nứt toác, băng vải trào ra máu.
Đến từ Giản Thái Định, điểm nộ khí +888 +888 +888...
Tình cảnh này, hắn quả quyết lựa chọn ngất đi, tránh cho công khai thừa nhận thân phận của Tổ An.
- Nhị gia ngất, Nhị gia ngất!
- Nhanh dìu hắn trở về phòng nghỉ ngơi.
- Mau mời đại phu!
