Ngọn núi cao nhất Đại Tuyết sơn mạch gọi Đại Tuyết Phong, không chỉ quanh năm tuyết đọng, hơn nữa thời điểm mặt trời mọc, trong dãy núi chỉ có nó tắm rửa dưới ánh mặt trời, lộ ra kim quang xán lạn.
Cho nên dân bản địa thậm chí Yêu tộc, đều coi Đại Tuyết Sơn là Thánh Sơn.
Từ xưa đến nay nơi này có rất nhiều truyền thuyết thần thoại, tỉ như một vị Thần bộ tộc thờ phụng sinh ra ở đây, một Thánh giả bộ tộc ở đây đắc đạo, một thiên thần hạ phàm hiển thánh ở nơi này...
Đủ loại truyền thuyết nhiều không kể xiết.
Tuy tu hành giả ở thế giới này cường đại hơn Nhân loại bình thường rất nhiều, nhưng Đại Tuyết Sơn quanh năm lạnh thấu xương, hoàn cảnh không thích hợp Nhân loại sinh tồn.
Lại thêm các loại Hung thú, cùng với một số cấm khu thần bí trong núi tuyết, nhiều năm như vậy hành hương tới Đại Tuyết Phong không ít, nhưng còn sống đi ra lại lác đác không có mấy.
Tuy bây giờ hai người đã lên núi thật lâu, nhưng vẫn chỉ ở bên ngoài Đại Tuyết Sơn, còn chưa đến những cấm khu kia.
- Luôn cảm thấy nơi này rất quỷ dị, cẩn thận một chút.
Ngọc Yên La nhìn bốn phía nhắc nhở, Đại Tuyết Sơn có quá nhiều sắc thái thần bí, nàng cũng không dám xem thường.
Tổ An an ủi:
- Quỷ dị nói rõ chúng ta tới đúng địa phương, xem ra chúng ta càng tiếp cận chân tướng.
Ngọc Yên La sững sờ, sau đó lộ ra nụ cười yếu ớt:
- Ngươi còn rất thoải mái.
Hai người vừa nói chuyện phiếm vừa tìm kiếm, sau cùng dừng lại ở trước một sơn động.
- Vừa rồi bọn họ biến mất ở phương hướng này, xem ra hẳn là chỗ này.
Trên Đại Tuyết Sơn, bão tuyết rất lớn, Tổ An muốn tìm động vật cũng khó khăn.
May mắn chỗ cửa động còn có chút dấu chân nhàn nhạt, không có gì bất ngờ xảy ra hẳn là nơi này.
Ngọc Yên La cũng tán thành phán đoán này:
- Cẩn thận một chút.
Tuy có bão tuyết che lấp, nhưng đám người Giản Thái Định đều nhạy bén giảo hoạt, khó đảm bảo bọn họ sẽ không phát hiện có người theo dõi, sau đó sớm mai phục ở bên trong thì hỏng bét.
Tổ An gật đầu, tập trung tinh thần, hai người âm thầm vào hang động.
Vừa vào động huyệt, thanh âm gió tuyết bên ngoài biến mất, an tĩnh lạ thường, như trong ngoài là hai thế giới.
Vách đá sơn động hiện ra màu xanh trắng, như ngọc thạch, lại giống như hàn băng.
Ngọc Yên La nhịn không được rùng mình, hai tay ôm chặt vai.
Cái tư thế này Tổ An không tiện đi nắm tay này, Tổ An dùng tay dán lên lưng nàng, đưa vào trong cơ thể nàng một cỗ nhiệt ý ấm áp.
Khuôn mặt Ngọc Yên La đỏ ửng lóe lên một cái rồi biến mất, vừa rồi nàng cố ý rút tay về ôm ngực, là bởi vì lo lắng mình sợ lạnh rơi vào trong mắt hắn, hắn lại nắm tay mình truyền nhiệt lượng.
Tuy hai người quan hệ không tệ, nhưng nhiều năm như vậy tạo thành tính tình thẹn thùng, nàng vẫn không quen tiếp xúc thân thể nam tử khác.
Kết quả không nghĩ đến đối phương nhiệt tâm như thế, nắm tay không được thì đặt ở trên lưng nàng.
Mấu chốt là đối phương xuất phát từ hảo tâm, hơn nữa sau lưng cũng không tính là địa phương tư mật mẫn cảm gì, nàng cũng không tiện mở miệng trách cứ.
Vì di chuyển xấu hổ, nàng nguyên khí truyền âm nói:
- Vừa rồi cảm nhận được lạnh lẽo hẳn là từ nơi này, kỳ quái, ta ở Vân Trung quận nhiều năm như vậy, chưa từng nghe trên núi có huyệt động như thế.
- Đại Tuyết Sơn lớn như thế, phu nhân không biết cũng rất bình thường.
Tổ An trầm giọng đáp.
- Nơi đây trời sinh dị tượng, hơn phân nửa có gì đó quái lạ, cẩn thận.
Ngọc Yên La gật đầu, dẫn đầu đi vào, như vậy có thể thoát ly bàn tay để cho nàng mặt đỏ tới mang tai kia.
Tổ An vội vàng theo sau, hai người càng đi vào trong, loại giá lạnh kia càng thấu xương.
Mới đầu Ngọc Yên La còn nghĩ cách Tổ An xa một chút, đến đằng sau trên lông mi ẩn ẩn kết thành sương lạnh, nàng kìm lòng không được dựa sát vào hắn.
Tổ An nhịn không được cười lên, thân thể của nữ nhân này còn rất thành thật.
Hắn lần nữa nắm tay đối phương, truyền qua nhiệt lực.
Rất nhanh gương mặt trắng xám của Ngọc Yên La dần dần hiện lên một tia đỏ ửng, dung nhan vốn tuyệt mỹ càng kiều diễm rung động lòng người.
Đúng lúc này, nơi xa truyền đến tiếng ho khan dữ dội.
- Thi thể!
Tổ An và Ngọc Yên La liếc nhau, nhìn ra vẻ khổ sở trong mắt nàng.
Rốt cuộc tìm được tung tích chồng mình, kết quả nhìn thấy chỉ là một bộ thi thể băng lãnh.
So sánh mà nói, Tổ An rất bình thường, hắn và Vân Trung Quận Công không có giao tình gì, bây giờ có thể tra ra chân tướng, như vậy thế cục của Vân Trung quận sẽ ổn định, hắn cũng coi như hoàn thành nhiệm vụ.
Hai người không hẹn mà cùng nhìn về phía khối hàn băng mà Minh thúc lôi kéo tới, dài ước chừng hai mét, một nam tử nằm ở bên trong, bên ngoài bị tầng băng thật dày bao trùm, bất quá tầng băng lóng lánh sáng long lanh, vẫn có thể lờ mờ thấy rõ dung nhan bên trong.
Sắc mặt tái nhợt, lông mày thô mặt rộng, vẻ uy nghiêm có thể hiện ra mấy phần phong thái lúc còn sống.
