.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Lục Địa Kiện Tiên

Chương 1984: Vì quận chúa không an lòng




Hiển nhiên bởi vì lúc trước phát giác được lông vũ Khổng Tước trên người Tổ An, Khổng Thanh hiểu lầm hắn và Khổng Nam Vũ có quan hệ.

Cái này cũng không trách được hắn, trước kia chưa từng thấy quận chúa đưa tín vật cho người nào, càng đừng nói là nam tử Nhân tộc, dáng dấp còn anh tuấn tiêu sái như thế.

Có điều định lực của hắn mạnh mẽ, rất nhanh đã khôi phục lại:

- Vậy Tổ đại nhân có biết, người bên cạnh ngươi cũng có sinh ý tới lui với chúng ta không?

Ai, ta thật là hết lòng thay quận chúa, lần sau gặp nàng, phải để cho nàng cảm tạ ta mới được.

Tổ An giật mình, vội vàng nhìn về phía Ngọc Yên La.

Ngọc Yên La gật đầu:

- Xác thực có một ít sinh ý tới lui, bất quá chỉ là một số nhu yếu phẩm sinh hoạt và dược phẩm, số lượng đã trải qua khống chế nghiêm ngặt, không hề liên quan đến quân nhu.

Trước đó có thể không giải thích, nhưng cái này quan hệ trọng đại, vẫn phải nói rõ ràng.

Đồng thời trong lòng có chút buồn bực, Khổng Thanh là chuyện gì xảy ra, vì sao cảm giác hắn một mực nhằm vào mình, chẳng lẽ là vì ly gián hai người?

Tổ An trầm mặc, hắn không hiểu tại sao Ngọc Yên La lại buôn lậu với Yêu tộc?

Vì tiền tài sao?

Nhưng chỉ là sinh ý nguyên thạch, đã để nàng phú giáp thiên hạ, không cần thiết mạo hiểm làm cái này.

Thấy hắn không nói, Giản Thái Định nhất thời vui vẻ:

- Tẩu tẩu, có thấy không, thực ra ngươi và ta mới là một trận doanh, gia hỏa này bất quá là một con chó do triều đình nuôi dưỡng, làm sao có khả năng thật đồng lòng với ngươi?

Tổ An nhịn không được đậu đen rau muống:

- Chính ngươi không phải cũng là quan viên triều đình sao, ngươi muốn làm chó, cũng đừng kéo ta theo.

Sau khi nói xong thì quay đầu, không tiếp tục liếc hắn một cái, cao giọng nói:

- Nhân tộc mệnh là mệnh, Yêu tộc mệnh không phải là mệnh sao? Chỉ cần mọi người sống thoải mái, ai muốn một mực chiến tranh? Trong Yêu tộc cũng không phải hoàn toàn là người xấu, trong Nhân tộc cũng không thiếu cặn bã.

Nói xong còn tận lực nhìn Giản Thái Định.

Giản Thái Định:

- ...

Con mẹ ngươi, nhìn ta làm gì?

Đến từ Giản Thái Định, điểm nộ khí +110 +110 +110...

Tổ An không phải dân bản địa ở thế giới này, không có trải qua Nhân tộc và Yêu tộc mấy trăm năm chiến tranh cừu hận, tiềm thức cảm thấy chúng sinh bình đẳng.

Huống chi nhận biết Kiều Tuyết Doanh, còn có... Không phải đều là Yêu tộc sao.

Sau đó lại nhìn Ngọc Yên La cười cười:

- Tuy không biết vì sao ngươi lại làm như vậy, nhưng ở chung lâu, ta nguyện ý tin tưởng ngươi có lý do không thể không làm như vậy.

Ngọc Yên La có chút không dám tin che môi, trong con ngươi xinh đẹp hiện ra dị sắc.

Vốn cho rằng đối phương sẽ trở mặt, coi như vì đại cục ẩn nhẫn không phát, nhưng trong lòng sẽ chôn một cây gai, ai biết lại nghe lời chân thành như thế.

Những năm này nàng gặp qua đủ loại người, nói thật hay nói dối nàng vẫn có thể cảm thụ được.

Khổng Thanh cũng khẽ giật mình, nghĩ thầm khó trách quận chúa nhìn hắn với con mắt khác, nam nhân này xác thực không tầm thường.

Có điều hắn vẫn tằng hắng một cái:

- Ngươi có biết hôm nay ngươi nói, một khi truyền đi chính là đại nghịch bất đạo không, hơi không cẩn thận có thể không chỗ đứng chân ở Nhân tộc?

Tổ An khẽ giật mình:

- Có nghiêm trọng như vậy sao?

Ngọc Yên La gật đầu:

- Xác thực như thế, Nhân tộc và Yêu tộc chinh chiến nhiều năm, sớm đã kết xuống huyết hải thâm cừu, đã không phân rõ ai đúng ai sai. Nếu ngươi công khai tuyên bố lời nói vừa rồi, không chỉ ở triều chính sẽ bị đối thủ chính trị công kích, còn có khả năng bị bách tính phỉ nhổ. Đồng dạng ở Yêu tộc nói giúp Nhân tộc cũng như thế.

Tổ An hơi trầm ngâm, cuối cùng nói:

- Ta còn không tự đại đến vọng tưởng đi tiêu trừ cừu hận giữa hai tộc, chỉ cầu không thẹn với lương tâm mà thôi, coi ta là bằng hữu, ta có mỹ tửu đón chào; đối mặt địch nhân, ta có đại bổng đưa tiễn, quản hắn là người hay yêu.

Khổng Thanh nghe mà âm thầm gật đầu, tự nhiên nghe ra đối phương tận lực mơ hồ đi phạm vi bằng hữu, hiển nhiên chỉ cần Yêu tộc tốt với hắn, cũng sẽ trở thành bằng hữu của hắn, nghĩ thầm khó trách quận chúa xem trọng gia hỏa này, hắn không giống người bình thường ngoan cố nhỏ hẹp.

Ngọc Yên La thì nhìn hắn vài lần, tựa hồ như nhận thức lại hắn.

Trong mắt có mấy phần hoan hỉ, cũng tương tự có mấy phần lo lắng, tính tình như vậy rất dễ dàng bị người không có hảo ý lợi dụng, đến thời điểm làm cho Nhân tộc Yêu tộc đều không dung được hắn thì phiền phức.

Khổng Thanh nói:

- Cái này không phải, Ngọc phu nhân ngươi cũng làm ăn với Yêu tộc, vị Tổ huynh đệ này cũng không giống người bình thường có thành kiến với Yêu tộc, vậy chúng ta căn bản không có xung đột gì, còn phải hóa thù thành bạn bắt tay hợp tác mới đúng.

Tổ An cười:

- Ngươi đến thuyết phục một khâm sai triều đình đi thông đồng làm bậy với các ngươi, tâm hội không khỏi quá lớn rồi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.