.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Lục Địa Kiện Tiên

Chương 1994: Phá cảnh




Những người áo trắng, người áo đỏ kia giống như nhảy giống như đi, bóng người dần dần mơ hồ.

Lại thêm âm nhạc khiến người ta lông tơ dựng đứng, Tổ An nhịn không được sờ trán, chỉ cảm thấy đầu mê muội.

Hỏng bét, những vũ đạo này là trận pháp mê huyễn!

Trong lòng Tổ An giật mình, trực tiếp triệu hồi ra Bách Minh, một trận kêu to thê lương xuất hiện, nhạc cụ trong tay những người kia đều bể mất, âm nhạc khiến người ta bực bội cũng biến mất không thấy gì nữa.

Hắn âm thầm may mắn, những vũ quỷ dị đạo kia, phối hợp tấu nhạc, thậm chí còn có mùi nhang đèn và son phấn, mỗi một loại đều vô hại, khiến người ta rất khó phòng bị.

Nhưng chung vào một chỗ lại là trận pháp mê huyễn cực kỳ lợi hại, thời điểm kịp phản ứng đã muộn.

Nếu không phải hắn đã bách độc bất xâm, để cái bẫy rập tinh vi này mất đi hiệu lực, hiện tại hơn phân nửa đã trúng chiêu.

Đội ngũ đưa tang và đội ngũ đón dâu thấy thế ào ào nhào tới.

Tổ An hừ lạnh, trong tay hỏa diễm bay lên, những thứ này hiển nhiên là thủ hạ của Chỉ Tân Nương, nếu là giấy, tự nhiên sợ lửa.

Còn Hồng Mông chi khí trân quý hơn, vẫn là lưu tới cuối cùng đối phó Chỉ Tân Nương.

Quả nhiên, theo hỏa diễm bay lên, những người áo trắng người áo đỏ kia vội vàng chạy trối chết, rất nhanh đã bị đốt đến không còn một mảnh.

- Chỉ Tân Nương, vì sao đến bây giờ còn không hiện thân gặp mặt?

Tổ An một mực ngưng thần phòng bị, nhưng Chỉ Tân Nương không có xuất thủ đánh lén.

Sau đó ánh mắt hắn nhìn về phía kiệu hoa xa xa.

Đáng tiếc bên trong không có người nào đi ra.

Hắn đương nhiên sẽ không lỗ mãng đi xốc kiệu hoa, mà chậm rãi giơ Hỏa Diễm Đao, vỗ thẳng đến cỗ kiệu.

Đúng lúc này, cỗ quan tài ở sau lưng từ mình động, nắp quan tài bắn ra.

Tổ An xoay tay lại chém một đao, thế nhưng nắp quan tài kia không biết làm bằng vật liệu gì, vậy mà không bị chém thành hai khúc, chỉ trực tiếp bay ngược về.

Quan tài kia vừa vặn bay tới tiếp được, sau đó mở to vách quan tài, như hung thú muốn thôn phệ hắn.

Tổ An hừ lạnh, trực tiếp vận chuyển Hồng Mông chi khí, đập tới cái quan tài kia.

Đaaaang… cái quan tài kia bị oanh đến tứ phân ngũ liệt, đồng thời rất nhiều bụi mù đập vào mặt, không biết là vôi hay tro cốt.

Cũng không biết cái đồ chơi này có độc hay không...

Tuy Tổ An bách độc bất xâm, nhưng sẽ không đầu sắt đến độc gì cũng đi nếm thử.

Mượn nhờ lực phản chấn kéo về phía sau một khoảng cách, ai biết chiếc kiệu hoa kia đã chờ ở đằng sau từ sớm, trong nháy mắt chụp hắn vào.

Tổ An vận khí, vốn muốn cùng Chỉ Tân Nương nhất quyết thư hùng, ai biết trong kiệu hoa rỗng tuếch.

Chỉ có một mình hắn, vào mắt tất cả đều là màu đỏ.

Cửa sổ, rèm trước, không ngoài dự liệu tất cả đều đẩy không ra.

Tổ An đã có kinh nghiệm, trực tiếp vận dụng Hồng Mông Nguyên Thủy Kinh, phá kiệu bay ra ngoài.

Có điều rất nhanh hắn khẽ giật mình, bởi vì hắn phát hiện kiệu hoa không thấy, quan tài không thấy, rừng cây trước đó cũng không thấy.

Hiện tại hắn ở trong một nông gia, mấy gian phòng đơn sơ, bất quá lúc này giăng đèn kết hoa, khắp nơi dán đầy chữ hỷ.

Hiển nhiên đây là hiện trường một hôn lễ.

Trong sân bày mười mấy bàn thịt rượu, ngồi đấy già trẻ nam nữ, nhìn trang phục của bọn hắn, tựa hồ là hàng xóm láng giềng trong thôn.

Tổ An nhướng mày, thầm nghĩ những thứ này hơn phân nửa lại là người giấy của Chỉ Tân Nương, nhưng không có ý tứ công kích mình, hắn cũng lười xuất thủ, mà nhìn xung quanh tìm kiếm chính chủ.

- Giờ lành đã đến, cho mời tân lang tân nương!

Người chủ trì the thé hô.

Tiếng ho khan dữ dội truyền đến, ho đến tê tâm liệt phế, như phổi cũng muốn ho ra.

Tổ An theo tiếng kêu nhìn lại, chỉ thấy một người mặc y phục tân lang đi tới, không đúng, hắn không phải tự đi ra ngoài, mà là được hai người vịn đi ra.

Cả người hắn mềm nhũn, chân tựa hồ không làm gì được, nếu không phải hai người bên cạnh giúp đỡ chèo chống, sợ rằng hắn sẽ lập tức té lăn trên đất.

- Đây chính là tân lang?

Tổ An nhíu mày, bởi vì tân hôn, hiển nhiên đã trải qua trang điểm làm đẹp, nhưng mặc dù như thế, sắc mặt vẫn như giấy vàng, bộ dáng hơi thở mong manh.

Đã sắp chết còn thành thân?

Lúc này bên cạnh truyền đến những đồng hương xì xào bàn tán:

- Nhi tử Thái gia sợ là không qua được? Sao hiện tại còn muốn thành thân.

- Ngươi không biết sao, Thái gia bởi vì bệnh tình của nhi tử, sớm mấy năm đã mua con dâu nuôi từ nhỏ, vốn định qua mấy năm sẽ thành thân. Bất quá gần đây hài tử Thái gia tựa hồ không được, nên Thái gia cử hành hôn lễ cho nhi tử xung hỉ, xem có thể cứu nhi tử một mạng hay không.

- Đáng tiếc nương tử Đậu gia, người xinh đẹp, làm việc lại cần mẫn, kết quả gả cho quỷ bệnh lao, nói không chừng vừa qua cửa liền thành quả phụ.

- Xuỵt, dù sao ngươi cũng là đến ăn cưới, nói những lời xúi quẩy này để chủ nhà nghe được còn không đánh ngươi ra ngoài.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.