- Không được!
Ngọc Yên La vội vàng hô.
- Không được nhận thua!
Tổ An:
- ? ? ?
Ánh mắt mọi người cũng quỷ dị nhìn hai người.
Lúc này Ngọc Yên La mới tỉnh ngộ lại mình nói chuyện có nghĩa khác, phảng phất như không cần giải dược vậy, má ngọc không khỏi ửng đỏ.
Nàng vội vàng giải thích:
- Chủ yếu là hợp tác với bọn họ không khác nào tranh ăn với hổ, thời gian ngắn có lẽ lợi ích rất nhiều, nhưng cuối cùng sẽ bị triều đình phát hiện, đến thời điểm toàn bộ Ngọc gia sẽ xong.
Ngọc gia kinh doanh nguyên thạch đã phú khả địch quốc, căn bản không có tất yếu bốc lên phong hiểm lớn như vậy.
Khổng Thanh cười nói:
- Nguyên lai phu nhân lo lắng cái này, điểm ấy cứ yên tâm, Vân Trung quận trời cao Hoàng Đế xa, Đô Đốc Phủ cũng là người một nhà, đến thời điểm bền chắc như thép, coi như triều đình phái người đến tra, cũng tra không ra bất kỳ đồ vật gì. Nếu tình thế không tốt, trực tiếp đẩy một hai kẻ chết thay ra ngoài là được, căn bản không nguy hiểm đến phu nhân.
Ngọc Yên La không có phản ứng đến hắn, mà nhìn về phía Tổ An, môi đỏ nhấp nhấp, thanh âm có chút run run nói:
- Mau dẫn ta rời nơi này.
Nàng đã có thể rõ ràng cảm giác được thân thể bắt đầu dị dạng, từng dòng nước ấm tán loạn ở trong cơ thể, để nàng tâm hoảng ý loạn, hạ thân có chút ngứa ngứa, âm dịch đã rỉ ra.
Giữa sân có quá nhiều yêu nhân, còn có biến thái như Hủy Độc Đồng Tử, nàng không muốn trúng loại thuốc kia còn lưu lại nơi này, bằng không hậu quả khó mà lường được.
- Tốt!
Hiển nhiên Tổ An cũng biết nơi này không thể ở lâu, tới đỡ lấy nàng.
Cảm nhận được hắn tiếp xúc, toàn thân Ngọc Yên La nhất thời run lên, âm dịch tiết ra lại càng nhiều, miệng nhẹ nhàng uhm một tiếng.
Lúc này Hủy Độc Đồng Tử nhảy vọt cản ở phía trước, cười khặc khặc nói:
- Đi nhanh như vậy làm gì, chúng ta còn chưa tỷ thí xong đâu?
Đồng thời tham lam nhìn hạ thân của Ngọc Yên La, tựa hồ thật muốn bú “sữa” kia.
Toàn thân Ngọc Yên La nổi da gà, vội vàng rúc vào ngực Tổ An, dường như chỉ có ở trong lòng hắn mới có thể an tâm.
- Cút!
Tổ An trầm giọng nói.
- Ai nha, người ta rất sợ đó nha.
Hủy Độc Đồng Tử nhảy một cái, vừa đong đưa trống lúc lắc, bộ dáng chấn kinh.
Lúc này Khổng Thanh cũng tằng hắng một cái:
- Tổ huynh đệ an tâm chớ vội, bất quá các ngươi tỷ thí xác thực còn chưa kết thúc, nếu để cho các ngươi đi như vậy, sau khi ta trở về cũng không cách nào bàn giao.
Tổ An nhướng mày, nhìn về phía Hủy Độc Đồng Tử:
- Vậy chỉ cần đánh bại nó là được?
Khổng Thanh gật đầu:
- Không sai.
Bây giờ Ngọc Yên La trúng độc đã mất đi chiến lực, Tổ An liên tục đại chiến, bây giờ tiêu hao cũng không nhỏ.
Hơn nữa Hủy Độc Đồng Tử cũng là nhân vật nổi danh Tà đạo, tu vi không thấp, hơn nữa am hiểu dùng độc, để không ít cao thủ nghe tin biến sắc.
- Vậy thì tốt, tới đi.
Sau khi Tổ An nói xong, quay đầu an ủi Ngọc Yên La.
- Phu nhân yên tâm, ta rất nhanh sẽ giải quyết.
Hủy Độc Đồng Tử vui vẻ:
- U a, tiểu tử thật cuồng.
Tổ An cũng không để ý tới hắn, trước vịn Ngọc Yên La tới nơi hẻo lánh ngồi xuống, để cho nàng lưng tựa tường băng, sử dụng hàn khí trên mặt băng thoáng khắc chế dược tính trong cơ thể.
Bất quá Ngọc Yên La vừa tiếp xúc tường băng, toàn thân liền giật mình, lập tức dịch chuyển về phía trước, hiển nhiên thiên tính nàng sợ lạnh, cho dù lúc này cũng không nguyện ý tiếp xúc đá lạnh.
Thấy cảnh này, Tổ An chỉ có thể ngẩng đầu nhìn về phía Hủy Độc Đồng Tử:
- Nhận lấy cái chết!
Vừa dứt lời, thân hình đã xuất hiện ở bên cạnh đối phương.
Hủy Độc Đồng Tử kinh hãi, tuy trước đó nhìn qua hắn chiến đấu đã có chuẩn bị, nhưng tự mình thể nghiệm liền giật mình.
Trống lúc lắc trong tay hắn chà xát, nhanh chóng lay động bay về phía đối phương.
Giản Thái Định nhìn mà âm thầm gật đầu, gia hỏa kia vẫn có mấy phần năng lực, trống lúc lắc này khống chế tự nhiên, đã sắp theo kịp phi kiếm của Tông Sư.
Hơn nữa hắn nhạy bén phát giác được, theo hai cái dùi gõ mặt trống, từng trận âm ba tản ra, tạo thành tinh thần trùng kích, để cho địch nhân phản ứng xuất hiện ngưng trệ.
Hắn nghe cũng có chút đầu váng mắt hoa, phải biết hắn đã là Tông Sư cảnh, mặc dù trọng thương, nhưng thần hồn đã thành, cũng bị ảnh hưởng lớn như vậy, có thể thấy lúc này Tổ An tiếp nhận áp lực lớn đến bao nhiêu.
Có điều lúc này hắn lại hơi chần chờ, trước đó mỗi người đánh với Tổ An hắn đều ủng hộ, nhưng nếu Hủy Độc Đồng Tử này thật thắng mà nói, tẩu tẩu lại trúng xuân dược, đối phương có thật chạy tới uống “sữa phía dưới” của nàng không?
Trong đầu hiện ra hình ảnh người lùn biến thái ghé vào giữa hai chân của Ngọc Yên La mút chùn chụt, Giản Thái Định liền phát điên.
So với gia hỏa này, Tổ An uống sẽ dễ khiến người ta tiếp nhận hơn.
