- Tiểu Lữ tử, ngươi từ chỗ nào học được những vật này, rõ ràng là thái giám, còn biết thật nhiều.
Lữ công công cười nịnh nọt:
- Chỉ cần nương nương tốt, nô tài liền vui vẻ.
Hoàng Hậu hừ một tiếng:
- Ngươi đi an bài đi, những ngày này bản cung có thể sẽ ra ngoài ở mấy lần, đợi Tổ đại nhân trở về.
- Vâng!
Lữ công công cúi đầu, trong lòng cực kỳ xoắn xuýt, một phương diện không muốn Tổ An trở về nhanh như vậy, một phương diện khác lại âm thầm chờ mong.
...
Lúc này trong hầm băng ở Đại Tuyết Sơn, Tổ An đang hết sức chuyên chú ôm Ngọc Yên La chữa thương.
Hắn có chút kỳ quái, vừa rồi đối phương vẽ ra Trường Tín Cung Đăng bị hủy, phản phệ lớn như vậy sao?
Tình huống trong cơ thể có thể nói rối tinh rối mù, nếu không phải gặp hắn, có thể dùng Hồng Mông Nguyên Thủy Kinh liệu thương, chỉ là tình huống này, chỉ sợ mấy năm cũng không khỏi được, hơn nữa còn sẽ lưu lại di chứng.
Đúng rồi, vừa rồi búi tóc nàng bỗng nhiên tản ra, thực lực tăng vọt là chuyện gì xảy ra?
Lúc đó Minh thúc rõ ràng có thể sớm đánh gãy hắn ngâm xướng, lại tựa hồ như bởi vì nguyên nhân nào đó dẫn đến cứng ngắc?
Hơn nữa hắn giống như nói cái gì "Ngươi là...", hắn đến cùng muốn nói cái gì?
Thời điểm đang nghi hoặc không hiểu, bỗng nhiên ưm một tiếng, Ngọc Yên La thăm thẳm tỉnh lại.
Hiển nhiên hắn liều mạng dùng nguyên khí liệu thương có hiệu quả.
Ngọc Yên La vừa tỉnh dậy, phát hiện mình bị một nam tử ôm vào trong ngực, không khỏi biến sắc.
Đang muốn giãy giụa, bên tai lại truyền tới một thanh âm:
- Chớ lộn xộn, thương thế của ngươi rất nặng, ta không muốn thất bại trong gang tấc.
Nghe là thanh âm của Tổ An, thân thể Ngọc Yên La mềm mại xuống, má ngọc nóng lên:
- Cảm ơn, ngươi lại cứu ta một lần.
- Vừa rồi cũng nhờ có ngươi giúp đỡ.
Tổ An cười nói.
Lúc này Ngọc Yên La dần dần thanh tỉnh, vội vàng nội thị một phen, phát hiện thương thế của mình quả nhiên rất nặng.
Xem ra vừa rồi bất đắc dĩ phát động... quả nhiên vẫn quá miễn cưỡng.
Trong lòng càng cảm kích đối phương kịp thời cứu giúp, có điều nàng vẫn nhịn không được nhỏ giọng nói:
- Sao ngươi lại dùng cái tư thế này?
Tổ An đáp:
- Chủ yếu là lúc đó thương thế của ngươi quá nặng, mà nơi này hàn khí cổ quái, nếu để cho ngươi ngồi dưới đất rất dễ bị hàn khí nhập thể, tạo thành ẩn tật chung thân khó lành, cho nên mới ra hạ sách này...
Sau khi giải thích xong, hắn không khỏi mỉm cười:
- Phu nhân thẹn thùng?
Ngọc Yên La quay mặt qua chỗ khác, không trả lời hắn.
Tổ An nói:
- Vừa rồi ở dưới hàn đàm, cùng phu nhân tiếp xúc còn thân mật hơn, nghĩ đến hiện tại không có vấn đề gì mới phải.
Ngọc Yên La nhẹ hừ một tiếng:
- Ngươi giải thích còn không bằng không giải thích!
- Ta tâm không tà niệm, thiên địa chứng giám, phu nhân chớ hiểu lầm.
Tổ An nghiêm mặt nói.
Ngọc Yên La xì một cái:
- Ngươi nói lời này cũng không sợ bị sét đánh?
Là ai cầm... cầm kiếm đâm nàng kia?
Lúc này nàng cảm giác được thứ kia cứng ngắc nóng hổi ép lên khu hoa huyệt mềm mại của nàng, làm nàng nhịn không được muốn tránh né, chỉ là vừa động một chút, thứ kia lại thừa dịp ma sát mạnh hơn.
Đương nhiên lời này nàng không có ý tứ nói ra miệng.
Tổ An cũng ý thức được cái gì, có chút lúng túng nói:
- Tâm ta thánh khiết chính trực, nhưng một số phản ứng thân thể là bản năng, xác thực không có cách nào khống chế, mạo phạm phu nhân, thực sự xin lỗi.
Ngọc Yên La má ngọc phát sốt, gia hỏa này vô lại như thế, để cho nàng trả lời như thế nào?
Dứt khoát cái gì cũng không nói.
May mắn động tác của đối phương coi như thủ lễ, tay chân cũng không có loạn động, chỉ đơn thuần vận công liệu thương cho nàng.
Hai người đều ăn ý không nói gì, trong hầm băng lạnh lẽo nhiều một tia ấm áp.
Bất quá sắc mặt của Ngọc Yên La rất nhanh thì biến, bởi vì trong cơ thể truyền đến cảm giác rung động quen thuộc, nàng cắn răng hừ nhẹ nói:
- Ngươi cái tên này, không phải là cố ý trêu đùa ta đó chứ?
Tổ An khẽ giật mình:
- Trêu đùa cái gì?
Thấy thần sắc hắn không giống làm giả, Ngọc Yên La nhếch miệng:
- Nguyên khí của ngươi khiến ta có một loại cảm giác hết sức kỳ quái.
Tổ An lập tức kịp phản ứng:
- A, ta cũng không biết chuyện gì xảy ra, ta dùng biện pháp này liệu thương cho người không bao lâu...
Ngọc Yên La trực tiếp đánh gãy hắn:
- Trước kia ngươi còn dùng biện pháp này liệu thương cho nữ hài tử khác?
Trong đầu Tổ An toát ra mấy thân ảnh, bất quá Sơ Nhan không tính công lao của Hồng Mông Nguyên Thủy Kinh tầng thứ tư, nghiêm chỉnh mà nói, chỉ có Đường Điềm Nhi được trị liệu qua, hơn nữa tựa hồ nàng cũng có phản ứng tương tự.
Bất quá thời điểm này chỉ có tên ngốc không hiểu phong tình mới ăn ngay nói thật, hắn lập tức nói:
- Phu nhân tự nhiên là người thứ nhất, cho nên ta mới không biết tại sao lại như thế, có phải thể chất của phu nhân quá mẫn cảm hay không?
