.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Lục Địa Kiện Tiên

Chương 2020: Nghìn cân treo sợi tóc




Ngọc Yên La giải thích:

- Tử Sương Thần Nhũ không phải phàm vật, không thể dùng vật bình thường chứa, bằng không sẽ trực tiếp xuyên thấu, hóa thành hư vô. Chỉ có ngọc thạch chứa, mới có thể an an ổn ổn tiếp được. Những thứ này là ta căn cứ một số truyền thuyết cùng với Vân Trung Quận Công đời trước hiến Tử Sương Thần Nhũ đoán ra.

Tổ An mừng rỡ:

- Vậy thật phải cám ơn phu nhân, bằng không ta sẽ trơ mắt bỏ lỡ thần vật vạn năm mới gặp này.

Ngọc Yên La hé miệng cười duyên:

- Chuẩn bị tốt, tựa hồ muốn rơi xuống.

Tổ An gật đầu, trái tim sớm đã đặt ở trên giọt Tử Sương Thần Nhũ kia.

Chỉ thấy giọt dịch thể kia càng ngày càng sung mãn, run rẩy lắc lư, vài giây đồng hồ sau, rốt cục rơi xuống.

Tổ An thấy thế thân hình hóa thành một đạo thiểm điện, cấp tốc xuất hiện ở dưới băng nhũ, dùng bình ngọc hứng lấy.

Mắt thấy giọt Tử Sương Thần Nhũ kia tiến vào bình ngọc, trên mặt Tổ An và Ngọc Yên La đều lộ ra nụ cười.

Bất quá rất nhanh nụ cười của hai người cứng ở trên mặt.

Bởi vì giọt Tử Sương Thần Nhũ kia trực tiếp xuyên thấu bình ngọc, tiếp tục rơi xuống.

Tổ An kinh hãi, vội vàng hứng lần nữa, đáng tiếc liên tục tiếp hai lần, đều giống trước đó như đúc.

- Phu nhân, ngươi có lầm hay không?

Tổ An nhanh chóng hỏi.

Ngọc Yên La cũng mờ mịt:

- Không sai a, cần phải lấy bình ngọc tiếp, làm sao có thể sẽ như vậy?

Tổ An từ trong Lưu Ly Bảo Châu lấy ra các loại vật chứa khác để thử, nhưng giọt Tử Sương Thần Nhũ kia như vô hình, tuỳ tiện xuyên qua, không có vật chứa nào có thể tiếp được.

- Đến cùng xảy ra chuyện gì!

Tổ An đổ mồ hôi lạnh, nếu thật bỏ lỡ giọt Tử Sương Thần Nhũ này, trong thời gian ngắn sẽ không có cơ hội tìm được giọt thứ hai.

Chẳng lẽ trơ mắt nhìn Mị Ly chết?

Thế nhưng biện pháp nên dùng hắn đều dùng, căn bản không tiếp nổi giọt Tử Sương Thần Nhũ kia.

Lúc này giọt dịch thể kia cách hàn đàm chỉ còn lại hơn một thước, chỉ sợ trong chớp mắt, sẽ hoàn toàn biến mất.

- Đến cùng nên làm cái gì?

Tổ An lạnh cả người.

Chờ một chút, hiện tại ta không tiếp được, như vậy trước đó Giản Duyên Hữu rơi vào quy tức giả chết, vì sao hắn có thể chắc chắn lấy được Tử Sương Thần Nhũ đâu?

Phải biết hắn không có khả năng chuẩn xác ở thời điểm Tử Sương Thần Nhũ rơi xuống tỉnh lại, dựa theo trước đó hắn và Minh thúc nói, tựa hồ là đợi hấp thu Tử Sương Thần Nhũ xong, hắn mới thuận thế thức tỉnh.

Nhưng hắn không tỉnh, thì không thể động, làm sao lấy được Tử Sương Thần Nhũ?

Chẳng lẽ Tử Sương Thần Nhũ rơi vào trong hàn đàm, tẩm bổ thân thể hắn?

Không đúng, vừa rồi Ngọc Yên La nói, cái đồ chơi này ngộ nước tức tan, sẽ lập tức biến mất.

Có lẽ trải qua quá nhiều lần bên bờ sinh tử, càng đến thời khắc khẩn cấp, hắn càng bình tĩnh hơn, suy nghĩ lấp lóe.

Chờ chút, hắn cúi đầu nhìn về phía hàn đàm, bởi vì Lam Phù, hắn cảm ứng Thủy nguyên tố cực kỳ cường đại, luôn cảm thấy đầm nước này cổ quái.

- Xong...

Ngọc Yên La tận mắt thấy giọt Tử Sương Thần Nhũ kia cách nước mặt chỉ có nửa xích, mà Tổ An còn không nghĩ ra biện pháp, trong nội tâm nàng nóng nảy, đồng thời cực kỳ tự trách.

Vừa rồi Tổ An nói hắn là vì cầm đi cứu một bằng hữu rất trọng yếu, kết quả bởi vì ta tình báo không đúng, bỏ lỡ kỳ vật này.

Coi như hắn không trách ta, chính ta cũng khó có thể an lòng.

Nàng đang nghĩ nên làm sao an ủi Tổ An, chỉ thấy Tổ An động.

Hắn vẫy tay, nước mặt bỗng nhiên tách ra một khe lớn.

- Chẳng lẽ hắn muốn kéo dài thời gian Tử Sương Thần Nhũ hạ xuống?

Ngọc Yên La không thể không thừa nhận, đây đúng là một biện pháp tốt.

Đáng tiếc không thể tìm được biện pháp thu Tử Sương Thần Nhũ, như vậy cũng chỉ trì hoãn một chút thời gian mà thôi, không có ý nghĩa quá lớn.

Có điều rất nhanh đôi mắt nàng giương thật to, bởi vì nàng nhìn thấy Tổ An móc ngược bình ngọc ở trên mặt nước, sau đó một giọt dịch thể toàn thân bọc lấy linh khí, bay thẳng vào trong bình ngọc.

Theo hắn đậy nắp, linh khí trong hầm băng thoáng cái suy yếu rất nhiều.

Ngay cả hàn khí cũng thoáng cái biến mất không thấy gì nữa, hơn nữa quy mô của hàn đàm đang lấy tốc độ mắt trần có thể thấy giảm nhỏ.

- Thành... công?

Ngọc Yên La như không dám tin.

Mũi chân của Tổ An điểm một cái, giẫm lên mặt nước bay trở về:

- Còn phải đa tạ phu nhân chỉ điểm, rốt cục thu được Tử Sương Thần Nhũ.

Ngọc Yên La kinh hãi:

- Nhưng vì sao trước đó một mực thất bại, hơn nữa về sau vì sao cảm giác Tử Sương Thần Nhũ là từ phía dưới bay lên.

Tổ An nhìn băng nhũ ở trên đỉnh đầu:

- Bởi vì đây chẳng qua là ngụy trang, mọi người nghe được truyền thuyết của Tử Sương Thần Nhũ, vô ý thức cảm thấy là từ trên băng nhũ nhỏ xuống, vừa rồi Minh thúc cũng cố ý nhìn chỗ đó, thực ra là vì lừa dối chúng ta.

- Nhưng vừa rồi chúng ta rõ ràng nhìn thấy Tử Sương Thần Nhũ từ phía trên ngưng tụ ra.

Ngọc Yên La có chút không hiểu.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.