Tổ An nhịn không được cười lên:
- Ta không phải, chẳng lẽ ngươi phải?
Nói xong một cỗ khí tức tản ra, mọi người cảm giác được thần niệm cường đại đảo qua thân thể, nhất thời run rẩy lên.
Ở đây không có ai xoàng xĩnh, lập tức kịp phản ứng đây là uy áp chỉ Tông Sư mới có, từng cái kinh hãi không thôi, nghĩ thầm Quận Công chính là Quận Công, tuy bị thương thực lực hạ thấp, nhưng thần hồn áp bách vẫn như cũ.
Bùi Thiệu tự nhiên không có can đảm nghi vấn tiếp, Tang Hoằng cũng không dám, lần nữa xác nhận hỏi:
- Tối hôm qua Ngọc phu nhân nói Minh thúc giật dây Giản Thái Định làm ra những sự tình kia, nàng nói chuyện Quận Công có tán thành không?
Tổ An thở dài:
- Không sai, chỉ hận Thái Định bị kẻ gian mê hoặc, may mắn hắn lạc đường biết quay lại, thời điểm then chốt cùng chúng ta kề vai chiến đấu, không hổ là người Giản gia, không hổ là đệ đệ của ta...
Vừa nói vừa thương tâm rơi lệ, phát huy vô cùng tinh tế.
Ngọc Yên La nhìn mà kinh hãi không thôi, nghĩ thầm kỹ thuật diễn của gia hỏa này thật tốt, trước đó không phải cũng là lừa gạt ta chứ.
Bất quá nghĩ đến hai người ở chung từng li từng tí, nàng vẫn bỏ ý niệm này đi.
Được "Giản Duyên Hữu" tự mình xác định, hơn nữa trong giọng nói của hắn để lộ ra tình huynh đệ nồng đậm với Giản Thái Định cũng không giả được, đám người rốt cục tin.
Những thân tín của Giản Thái Định vốn dự định hưng sư vấn tội cũng không hoài nghi, ào ào giận mắng Minh thúc.
Dù sao dưới cái nhìn của bọn họ, hơn một năm nay Giản Thái Định xác thực cùng Minh thúc kết giao mật thiết, nguyên lai gia hỏa kia là yêu nhân rắp tâm hại người.
Sau đó Ngọc Yên La lại lấy ra Ảnh âm Thạch cho mọi người xem
Nghe Minh thúc đủ loại tự bạch, chút nghi hoặc cuối cùng trong lòng mọi người cũng biến mất hầu như không còn.
Tiếp xuống một đoạn thời gian, chủ yếu là Ngọc Yên La xử lý các loại sự tình khắc phục hậu quả.
Tổ An lấy cớ thụ thương phải bế quan, không có gây nên hoài nghi.
Bởi vì bế quan, hắn không có việc gì làm.
Nhưng chẳng biết tại sao, hắn luôn cảm giác mình tựa hồ xem nhẹ đồ vật gì đó.
Đến cùng là cái gì đây?
Nghĩ nửa ngày hắn cũng nghĩ không ra, lại thêm hết thảy đều phát triển rất tốt, nên không còn xoắn xuýt, tìm cơ hội vụng trộm khôi phục dung mạo, trở lại hành quán khâm sai.
Trùng hợp là, hắn vừa về phòng không bao lâu, Tang Hoằng liền đến cửa tìm hắn.
Tang Hoằng có chút áy náy:
- A Tổ, không phải ta muốn quấy nhiễu ngươi liệu thương, mà là có một số việc xác thực cần thương thảo với ngươi một chút.
- Bá phụ khách khí, mau mau mời vào.
Chỉ có lúc hai người ở chung, xưng hô mới thân mật hơn rất nhiều.
Tang Hoằng thở dài thở ngắn, mấy lần muốn nói lại thôi.
Tổ An bật cười:
- Bá phụ có lời gì cứ nói thẳng, quan hệ giữa chúng ta còn cần lo lắng cái gì.
Nghe hắn nói, trong lòng Tang Hoằng ấm áp:
- A Tổ ngươi là người nhà, ta cũng không vòng quanh, ta vừa tiếp ý chỉ từ kinh thành đến.
- Há, hoàng thượng nói cái gì?
Tổ An biết giữa kinh thành và sứ đoàn có biện pháp nhanh chóng liên hệ.
Tang Hoằng thở dài:
- Hoàng thượng hung hăng răn dạy ta một trận, bảo ta chuyên tâm sự tình của mình.
- Tại sao lại răn dạy ngươi?
Tổ An nhướng mày.
- Tuy hoàng thượng không có nói rõ, nhưng kết hợp tin tức nhận được, quân đội của Yến Vương ở Dịch quận đã dừng lại, đoán chừng là hoàng thượng bất mãn ta tự ý triệu tập quân đội của phiên vương.
Tang Hoằng cười khổ nói.
Tổ An có chút bất bình nói:
- Hoàng thượng là đứng nói chuyện không đau eo, trước đó thế cục của Vân Trung quận hết sức căng thẳng, đã đến thời điểm cực kỳ nguy hiểm, lúc này bá phụ ngươi mới triệu tập nhân mã của Yến Vương, ai biết sự tình đằng sau sẽ thông qua phương pháp này giải quyết.
Tang Hoằng tự giễu cười một tiếng:
- Hoàng thượng sẽ không quản nhiều như vậy, hắn chỉ nhìn kết quả, chúng ta làm thần tử còn có thể làm sao, tự nhiên chỉ có thể tiếp nhận răn dạy.
- Mấu chốt là nhiệm vụ lần này của chúng ta chưa hoàn thành, hoàng thượng là muốn thu hồi quyền hành của Ngọc gia, gạt bỏ cánh chim của Tề Vương, nhưng hôm nay Giản Thái Định chết, Vân Trung quận an định lại, ta muốn đối phó Ngọc gia cũng không dễ dàng.
Đây mới là sự tình hắn đau đầu nhất, trước đó triệu tập quân đội Yến Vương tới, là muốn một mẻ hốt gọn Ngọc gia, ai biết kế hoạch không đuổi kịp biến hóa.
Tổ An biết hắn xưa nay là phái bảo hoàng, tuy bởi vì Tang Thiên tử vong để trong lòng hắn dâng lên bất mãn và ý đồ riêng, nhưng còn chưa nghĩ đến sẽ triệt để phản bội hoàng đế, bởi vậy không tiện nói không muốn đối phó Ngọc gia.
Nhưng khốn cục của hắn mình cũng không thể bỏ mặc, phải biết lần này bổ nhiệm làm khâm sai, vốn có ý tứ lập công chuộc tội, nếu làm hư sự tình, sau khi trở về, Tang gia hơn phân nửa sẽ vạn kiếp bất phục.
