.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Lục Địa Kiện Tiên

Chương 2037: Gặp được




Lúc này Biểu lộ của Tổ An cứng đờ:

- Hiện tại Quận Công dưỡng thương không gặp khách, hơn nữa hỏi hắn cũng chưa chắc nói thật với chúng ta.

hắn chính là Vân Trung Quận Công, có thể đi hỏi người nào?

Một đường nói chuyện, cũng không lâu lắm liền tới Bích Ngọc Phường.

Tổ An tìm tú bà, hỏi thăm sự tình của Đào Hồng.

Mới đầu tú bà biết hai người không phải tới chơi, nhất thời có chút xa cách, nhưng Tổ An không có nói nhảm, trực tiếp lấy ra thân phận khâm sai.

Tú bà kia lập tức trở mặt:

- Vị đại nhân này, ta liền nói Đào Hồng kia khẳng định có vấn đề, đứa nhỏ kia phóng đãng sinh ý lại không tốt, làm sao có thể để dành được nhiều bạc như vậy.

- Nàng đến Bích Ngọc Phường của các ngươi lúc nào?

Ở dưới tú bà chỉ huy, hai người tới gian phòng của Đào Hồng lúc trước.

Trở lại chốn cũ, nơi này sớm đã cảnh còn người mất.

- Nàng nha, tựa hồ là hai năm trước từ quận bên cạnh chuyển tới, bình thường chúng ta sẽ không thu loại người này, nhưng nàng nói quá đáng thương, lại thêm khuôn mặt cũng coi như xinh đẹp, nghĩ đến tương lai sẽ không lỗ, nên ta mới thu.

Tú bà nhìn tình hình trong phòng, giải thích nói.

- Vốn định đưa cho cô nương khác ở, gần đây còn chưa thu thập tốt.

- Chỉ sợ là người ta nhét bạc cho ngươi a.

Bùi Hữu là lão thủ, biết loại địa phương như thanh lâu không có khả năng tùy tiện thu cô nương trưởng thành từ bên ngoài đến.

Tú bà ngượng ngùng cười cười:

- Nha đầu Đào Hồng kia rất biết nói chuyện, chúng ta cũng không có khả năng cự tuyệt nha.

- Hai năm trước...

Tổ An trầm tư, Giản Duyên Hữu xảy ra chuyện không sai biệt lắm là ở hơn một năm trước, xem ra nàng là sớm ở chỗ này bố trí, hắn hỏi.

- Quận bên cạnh là chỉ quận nào?

- Dịch quận.

Tú bà kia đáp.

- Dịch quận?

Tổ An dừng bước, ngay cả Bùi Hữu cũng ý thức được không đúng.

- Dịch quận thì sao?

Tú bà không hiểu hỏi.

- Không có gì.

Tổ An không muốn để cho nàng biết quá nhiều, ở trong phòng tìm kiếm một phen, phát hiện rất nhiều quần áo còn lưu lại nơi này, không khỏi nhướng mày.

- Đào Hồng còn có nhiều y phục không mang đi như vậy?

Tú bà đáp:

- Cái này rất bình thường nha, người như chúng ta, nếu muốn hoàn lương, không muốn dính líu gì tới quá khứ nữa, là sẽ không mang những y phục này về. Dù sao quần áo mát mẻ như vậy, nữ tử nhà lành ai dám mặc.

- Đào Hồng hồi hương sao, nhà nàng ở đâu?

Bùi Hữu hỏi, nghĩ đến mình bị nữ nhân kia ngụy trang lừa gạt, hắn cực kỳ khó chịu.

- Tựa hồ là ở Kiềm Thủy thành, a, Kiềm Thủy thành của Dịch quận.

Tú bà bổ sung.

- Lại là Dịch quận?

Bùi Hữu cau mày.

Tổ An lại không quá để ý tin tức này, xem như gái lầu xanh bình thường, cũng chưa chắc sẽ lưu địa chỉ gia hương thật, huống chi nàng mang theo nhiệm vụ tới.

Tổ An nhìn về phía tú bà:

- Lão bản của các ngươi là ai? Dẫn hắn... dẫn chúng ta đi gặp hắn.

Vốn muốn nói dẫn hắn tới gặp ta, nhưng lo lắng nửa đường mật báo trốn mất, liền quyết định tự mình đi qua.

Tú bà không dám trái lời, vội vàng mang theo hắn đi tới hậu viện.

Rất nhanh, một người bộ dáng viên ngoại đi ra đón, Tổ An kiểm tra, tựa hồ đối phương chỉ là thương nhân bình thường, hỏi không ra tin tức hữu dụng gì.

Trước khi đi, Tổ An chợt nhớ tới cái gì hỏi:

- Những năm này Quận Công ở Bích Ngọc Phường có nhân tình gì không?

Lão bản kia vội vàng cười làm lành:

- Đại nhân nói giỡn, cơ thiếp trong nhà Quận Công đều thiên tư quốc sắc, còn có nữ tử đẹp tựa tiên nhân như Ngọc phu nhân, làm sao có khả năng xem trọng dong chi tục phấn ở Bích Ngọc Phường chúng ta.

- Há, này cũng đúng.

Tổ An cười cười, không hỏi thêm nữa.

Hai người ra Bích Ngọc Phường, Bùi Hữu nhịn không được phàn nàn nói:

- Tổ huynh, vì sao ngươi lại hỏi vấn đề kia, nhìn như thế nào Quận Công cũng sẽ không tới chỗ như thế, có đệ nhất mỹ nhân làm thê tử, ai lại chạy tới nơi ăn chơi như thế này.

Tổ An nghĩ thầm ngươi lại không biết đệ nhất mỹ nhân kia chỉ có thể nhìn, căn bản không có cách nào đụng, cho nên Giản Duyên Hữu vẫn có động cơ.

Chỉ bất quá các loại nguyên do không tiện nói rõ, đành phải nói:

- Sau khi trở về, ngươi phái người tra bối cảnh của Bích Ngọc Phường, có thể ở loại địa phương này mở thanh lầu lớn như vậy, không có khả năng không có bối cảnh, tra xem sau lưng bọn họ là ai.

- Phái người khác đi dò tra tung tích của Đào Hồng, đến gia hương nàng đề cập tới, còn có tất cả những địa phương khả nghi, đều tra một lần.

Dù thấy hi vọng không lớn, nhưng cũng không thể bỏ mặc không quan tâm.

Đúng lúc này, một giọng nữ giòn tan truyền tới:

- Tổ công tử?

Tổ An quay đầu lại xem xét, chỉ thấy một thiếu nữ áo vàng trên mặt hiện ra lúm đồng tiền, nụ cười ngọt ngào nhìn hắn vẫy tay.

Hai mắt Tổ An tỏa sáng, đi qua chào hỏi:

- Sao ngươi lại ở chỗ này?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.