Lần này Tổ An biểu hiện ra thực lực rất kinh người, nhưng bọn hắn không e ngại, ngược lại trong mắt lóe ra vẻ hưng phấn.
Nếu giết được cường giả như vậy, lần này bọn họ sẽ được ban thưởng rất lớn.
Nhìn mấy người công tới, Tổ An vung tay, mấy thanh kiếm bị hút tới, cổ tay xoay chuyển, mấy thanh trường kiếm kia liền bị vặn gãy.
Tay run một cái, mũi kiếm đứt gãy bắn ra, mấy tử sĩ kia che lấy cổ họng, mặt mũi tràn đầy không thể tin.
Trong miệng khanh khách, không ngừng tràn ra bọt máu, đáng tiếc đã nói không ra lời.
Lúc này toàn thân Hổ Tín chấn động, không còn một chút khinh thị, thần sắc cực kỳ nghiêm túc.
Hàn Phượng Thu càng trừng to mắt, hắn và Tổ An giao thủ qua, lúc đó tuy Tổ An lợi hại, nhưng hắn tự tin thật đánh nhau, mình chắp đối phương một tay cũng không có vấn đề gì.
Tuy trong khoảng thời gian này có tiến bộ, nhưng cuối cùng cũng phải tuân theo quy luật tu hành chứ.
Hắn đã đánh giá đối phương rất cao, còn cẩn thận phái thủ hạ đi dò xét chiêu số kỹ năng, nào ngờ tới vừa đối mặt đã bị miểu sát?
Có phải ta chưa tỉnh ngủ không?
Lúc này Tổ An trực tiếp nhìn về phía Hổ Tín, lạnh lùng nói: - Đều nói Yêu tộc võ dũng, kết quả ngươi chỉ dám tránh ở sau lưng người khác, ta nhìn ngươi không phải Hổ tộc, mà là Quy tộc nha?
- Hỗn trướng, ta muốn xé xác ngươi!
Hổ Tín nghe vậy giận tím mặt, y phục toàn thân vỡ ra.
Đến từ Hổ Tín, điểm nộ khí +882 +882 +882...
Sau đó cả người biến ảo thành một con bạch hổ… không đúng, hẳn là hiện ra nguyên hình.
Toàn thân ước chừng một trượng, đứng ở nơi đó, một cơn gió lớn tự nhiên dâng lên, thổi đến tử sĩ xung quanh đứng không vững, miệng phun máu tươi.
Vân Tòng Long, Phong Tòng Hổ!
Yêu tộc hiện ra bản thể, thực lực sẽ vượt xa thời điểm hình người, vừa rồi nhìn thấy Tổ An xuất thủ, Hổ Tín không dám chủ quan.
Hắn hiển lộ ra thân thể uy vũ, muốn nhìn thấy vẻ sợ hãi trong mắt đối phương, đáng tiếc ánh mắt đối phương bình tĩnh, hơn nữa như nhìn vật chết nhìn hắn.
Cái này khiến hắn cực kỳ khó chịu, cũng không nói nhảm, trực tiếp lập lại chiêu cũ, một tiếng Hổ Khiếu Sơn Lâm đánh tới.
Hiện ra bản thể, bây giờ uy lực của Hổ Khiếu Sơn Lâm đâu chỉ tăng gấp bội, hắn quyết tâm lần này nhất định phải nắm chặt cơ hội, thừa dịp đối phương thất thần, xé Tổ An thành mảnh nhỏ mới có thể giải mối hận trong lòng.
Bất quá để hắn chấn kinh là, đối mặt âm ba công kích, đối phương giống như người không có việc gì.
Thời điểm đang hoảng hốt, bỗng nhiên trong đầu vang lên tiếng chim hót bén nhọn, hắn như nhìn thấy một con quái điểu to lớn.
- A!
Hổ Tín ôm đầu gầm hét, đúng lúc này trước mắt lóe lên hàn quang, hắn chỉ cảm thấy trên người mát lạnh.
Sau đó phát hiện trên mặt đất có hai đoạn hổ trảo đẫm máu.
Hắn ngây người nửa ngày, lúc này mới kịp phản ứng, cái kia là hai chân trước của mình.
Tổ An từ tốn nói: - Một kiếm này chặt cho Thẩm phu nhân.
- Nhân loại bỉ ổi!
Hắn nộ hống liên tục, phải biết thân thể Yêu tộc vốn cứng rắn, hắn lại tu luyện tới cảnh giới như vậy, đao kiếm tầm thường rất khó tổn thương.
Đối phương đến cùng dùng cái gì, lại trong nháy mắt chặt đứt chân trước của hắn?
Nhưng hắn không có thời gian đi nghĩ những thứ này, trực tiếp xoay người, cái đuôi phát ra tiếng xé gió quất tới.
Cái đuôi của hắn trải qua tế luyện đặc thù, có thể nói là đại sát khí.
Nếu quất trúng, Nhân tộc cửu phẩm cũng sẽ bị chém thành hai đoạn.
Hắn phẫn nộ ra tay, căn bản không chút giữ lại.
Nhìn thấy người kia bị đánh trúng, khuôn mặt hắn lộ ra nụ cười, bất quá lập tức cứng đờ.
Bởi vì hắn phát giác được đây chẳng qua là một hư ảnh.
Vậy mà có thể giấu diếm được cảm ứng? của mình Hắn kinh hãi, vội vàng né tránh, đáng tiếc trên mông mát lạnh, cái đuôi tế luyện mấy chục năm đã bị đối phương chặt đứt.
Tổ An cầm Thái A Kiếm, lạnh nhạt nói: - Một kiếm này là chém thay Trầm Hổ.
Chuyện cho tới bây giờ, Hổ Tín làm sao không biết đối phương là đang cố ý tra tấn mình, bởi vì hai cơ hội vừa rồi, nếu muốn giết hắn mà nói, hiện tại hắn khẳng định đã chết.
Hắn nghĩ mãi mà không rõ, vì sao tên nhân loại này cường đại như thế, rõ ràng còn không phải Tông Sư nha.
Ở cùng cảnh giới, mình mượn nhờ các loại thiên phú của Yêu tộc, không phải nên nghiền ép sao?
Giờ phút này hắn đã không có thời gian suy nghĩ, vội vàng chạy về phía Hàn Phượng Thu: - Hàn tiên sinh, cứu ta!
Hàn Phượng Thu cũng hàn khí ứa ra, nhìn thấy Hổ Tín chạy về phía mình, còn kém thốt ra "chờ gần lão tử" .
Có điều hắn dù sao cũng là cao thủ tu hành nhiều năm, tâm chí sớm đã kiên nghị không gì sánh được, biết lúc này không thể hoảng.
Trường kiếm trong tay hóa thành một đạo kiếm khí đánh tới Tổ An, nếu đối phương không buông bỏ truy giết Hổ Tín, khẳng định cũng sẽ bị một kiếm này trọng thương.
Chỉ cần Hổ Tín cứu được, như vậy tuy gia hỏa này bị chặt chân trước, nhưng dầu gì cũng là Cửu phẩm đỉnh phong, hai người liên thủ vẫn có lực đánh một trận.
