Hắn nhìn A Ti La Kiếm chỉ còn lại một nửa ở trong tay mình, sau đó cúi đầu nhìn thân kiếm cắm ở trước ngực, vẻ mặt không thể tin.
- Ngươi cũng xứng dùng kiếm?
Tổ An chậm rãi rút Thái A Kiếm về.
Hàn Phượng Thu vừa tức vừa gấp, phun ra một ngụm máu tươi, cả người chán nản ngã xuống đất.
Mặc dù một kiếm này không có lấy tính mạng hắn, nhưng lại phế gần hết tu vi, còn chút tu vi kia chỉ có thể cam đoan thụ thương nặng như vậy mà không chết.
- Làm sao có khả năng, chẳng lẽ kiếm của ngươi là Tiên cấp?
Hắn nhìn trường kiếm trong tay đối phương, không nghĩ đến A Ti La Kiếm của mình sẽ bị chém đứt.
- Ta hỏi, ngươi đáp.
Tổ An không có hứng thú trả lời vấn đề của hắn, mà trực tiếp hỏi.
- Triệu Trị đâu?
Hàn Phượng Thu quay mặt qua một bên, dùng trầm mặc cho thấy thái độ của mình.
Tổ An cười lạnh: - Há, còn muốn trang xương cứng, nghĩ ta không biết tra tấn người?
- Rơi xuống trong tay ngươi, tu vi bị phế, muốn giết cứ giết, cần nói nhảm nhiều như vậy.
Hàn Phượng Thu lòng như tro nguội, tự nhiên không sợ chết.
Tổ An lạnh nhạt nói: - Ngươi hẳn phải biết, trên đời này có rất nhiều sự tình còn đáng sợ hơn chết.
Nói xong vung Thái A Kiếm lên.
Hàn Phượng Thu giật mình, bất quá vẫn kiên trì nói: - Muốn chặt ngón tay của ta? Hiện tại ta đã thành phế nhân, có ngón tay hay không đều không khác nhau, ngươi chặt đi! Coi như chặt xuống từng ngón, ta cũng sẽ không nhíu mày!
- Chặt xuống từng ngón, ngươi nghĩ hay lắm!
Tổ An cười.
- Ở gia hương của ta có một câu hình dung ác bá, là hắn đi ngang qua đường, nhìn thấy con giun cũng sẽ vung tay cắt thành hai nửa, là hai nửa dọc, không phải nửa ngang, còn cực kỳ cân xứng. Ta một mực rất hiếu kì thủ pháp của hắn, không bằng hôm nay dùng đầu ngón tay của ngươi thử một chút, không cần lo lắng, ngươi trừ mười ngón tay, còn có mười ngón chân, ta có thể chậm rãi thử, nhìn ngươi có thể kiên trì đến ngón thứ mấy.
Nói xong dựng ngón tay đối phương thẳng lên, sau đó cầm kiếm làm bộ muốn cắt.
Hàn Phượng Thu nghe mà tê cả da đầu, nếu như bị chặt ngón tay, cũng chỉ là đau một chút, nhưng muốn chẻ dọc, nghĩ thôi đã đau đến không muốn sống.
Mấu chốt là hắn biết rõ, coi như mình có thể dùng nghị lực cố cầm cự mấy ngón tay trước, đến đằng sau vẫn sẽ sụp đổ, cuối cùng vẫn phải nói, như vậy cần gì phải chịu nỗi khổ da thịt.
Nghĩ tới đây, hắn nhận mệnh thở dài một hơi: - Ngươi thắng, ta nói.
Tổ An lạnh lùng nhìn hắn, cũng không có thu kiếm.
Hàn Phượng Thu đành phải vội vàng nói: - Việc nơi này kết thúc, thế tử đã sớm trở về.
- Đi sớm như vậy?
Tổ An không tin.
- Vân Trung quận nghèo nàn không so được kinh thành phồn hoa, lại thêm bên này hỗn loạn không gì sánh được, thế tử sớm đã không muốn ở lại.
- Trừ xong Giản Thái Định và Phi Mã thương hội, đã cảm thấy sự tình kết thúc?
Tổ An nhướng mày.
- Các ngươi đến cùng có kế hoạch gì!
Hàn Phượng Thu hơi chần chờ, kiếm của Tổ An ép xuống một chút.
Thái A Kiếm sắc bén như thế nào, ngón tay của hắn lập tức da tróc thịt bong, máu tươi tung tóe.
- Đừng đừng đừng, ta nói!
Hàn Phượng Thu vội vàng nói, gia hỏa này là thật muốn chẻ a.
Cảm nhận được thái độ lạnh lẽo của đối phương, hắn cũng không dám giữ lại, giải thích: - Tề Vương vốn hợp tác với Giản Duyên Hữu, nhưng Giản Duyên Hữu nhát gan sợ phiền phức, chúng ta phát giác được đệ đệ của hắn Giản Thái Định dã tâm rất lớn, liền chống đỡ hắn ngồi lên.
- Kết quả Giản Thái Định ngoài ý định ngồi lên quá nhanh, sau đó chúng ta thuận lý thành chương hợp tác với hắn.
- Kết quả sau khi gia hỏa này lên làm Đô Đốc, cánh cứng rồi, bắt đầu phòng bị Vương gia, không nguyện ý đặt tất cả thẻ đánh bạc ở bên chúng ta, sau đó hắn ở trong tối lôi kéo Yến Vương tham dự, nỗ lực mượn nhờ lực lượng của Yến Vương đến quản thúc chúng ta.
- Vương gia đương nhiên sẽ không cho phép loại chuyện này phát sinh, nên phái thế tử dẫn người tới xử lý.
- Chúng ta xảo diệu sửa đổi sổ sách, để cho các ngươi phát hiện, sau đó mượn tay sứ đoàn khâm sai, đi thăm dò Tả Tô và Giản Thái Định, sau đó thuận lợi trừ hai chướng ngại vật lớn nhất kia.
Tổ An nhướng mày: - Triệu Trị có bản sự như vậy sao?
Bọn họ ở Vân Trung quận thao tác quả thực là thủ bút của đại sư, nếu không phải mình cơ duyên xảo hợp biết được chân tướng, chỉ sợ cũng sẽ bị đùa bỡn xoay quanh.
Mà Triệu Trị, phương diện tu hành ngược lại có chút tư chất, nhưng làm người cuồng ngạo, thực không giống như có thể thiết kế cái bẫy lớn như vậy.
Nếu thật như thế, thì sau này mình phải đề cao cảnh giác với hắn.
- Những kế hoạch này là phụ tá của Vương phủ cùng nhau thương nghị, Vương gia chấp thuận, tác dụng của thế tử chỉ là thân phận, có thể nhanh chóng triệu tập lực lượng bên này mà thôi.
