.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Lục Địa Kiện Tiên

Chương 2062: Đại sự sinh tử tồn vong




- Ta biết ngươi tốt với ta, nhưng thật đi thông báo hắn, ngược lại sẽ đẩy ngươi vào hiểm cảnh, Ngọc gia và Tề Vương sớm phòng bị, nói không chừng sẽ gây bất lợi cho ngươi.

Tổ An cười ha ha: - Đều nói nữ sinh hướng ngoại, quả là thế, ta ở trong lòng Đại Mạn Mạn quả nhiên trọng yếu hơn tất cả.

- Ngươi thật là một hỗn đản!

Bùi Miên Mạn tức giận đến cắn hắn một cái.

Nghe trên lầu đùa giỡn vui cười, dưới lầu Hồng Tảo che lỗ tai, trong miệng lầu bầu: - Tiểu thư thật không có cốt khí, nhanh như vậy đã bỏ qua.

Ánh mắt nàng nhìn về phía hộp bánh ngọt mà Tổ An mang đến, nhịn không được nuốt nước miếng: - Cái này không trách ta nha, ngay cả tiểu thư cũng tha thứ cô gia, ta làm nha hoàn có biện pháp nào đây.

Sau khi nói xong, tựa hồ đã vượt qua cửa ải tâm lý, nhanh chóng mở hộp bánh ăn như gió cuốn.

- Ừm, thật thơm… cô gia tốt nhất!

Lúc này ở trên lầu, nhìn Tổ An đang vội vã cởi y phục của mình, phương tâm của Bùi Miên Mạn rung động, cắn môi nũng nịu: - Gấp như khỉ vậy, ta có chạy mất đâu mà sợ…

- Không phải sợ, mà là không dằn nỗi, nhớ nàng chết mất.

Nhìn thân thể hoàn mỹ trước mắt, nhất là bầu vú căng tròn to lớn kia, Tổ An đâu còn nhịn được, vội vàng cúi người hôn xuống.

- Uhm...

Hai vú bị nam nhân mình ngày nhớ đêm mong hôn hít, Bùi Miên Mạn nhịn không được rên lên.

Lại nói Tổ An và Bùi Miên Mạn sau khi ân ái qua đi, vẫn chạy đến gặp Bùi Thiệu.

Tuy Bùi Miên Mạn miệng không nói, nhưng Tổ An rõ ràng nội tâm của nàng cũng có khát vọng với thân tình.

Coi như không thể ngăn cản dã tâm của Bùi Thiệu, ít nhất cũng phải trì hoãn thời gian hắn lên chiến xa của Tề Vương.

- Tổ đại nhân, ngọn gió nào thổi ngươi tới đây.

Nhìn thấy hắn, Bùi Thiệu hơi kinh ngạc, mấu chốt là tựa hồ đối phương không có đi cửa chính, không có sớm thông báo, thuộc về đột nhiên đến thăm.

- Người tới, dâng trà.

- Không cần, ta có mấy lời muốn đơn độc nói với thành chủ.

Tổ An ngăn cản nói.

- Không biết Tổ đại nhân có gì chỉ giáo?

Bùi Thiệu tự nhiên nghe ra hắn không muốn có người ngoài ở đây, không khỏi kinh hãi, nghĩ thầm gia hỏa này sẽ không tới ám sát ta chứ.

Những ngày này nghe được không ít truyền ngôn liên quan tới đối phương, đơn đả độc đấu, hắn không có lòng tin thắng đối phương.

- Thành chủ hẳn phải biết hôm nay rất nhiều người bị bắt chứ.

Tổ An đi thẳng vào vấn đề hỏi.

- Thật có nghe thấy, đáng tiếc Tang đại nhân bảo mật hết thảy, ta cũng không biết những quan viên và thương nhân kia phạm tội gì.

Bùi Thiệu đáp.

- Thành chủ là thật không biết hay giả không biết.

Tổ An cười như không cười nói.

Bùi Thiệu biến sắc: - Tổ đại nhân có ý gì!

Tổ An cười cười: - Nghe nói gần đây thành chủ đại nhân định quan hệ thông gia với Tề Vương?

Bùi Thiệu cười ngượng nói: - Tổ đại nhân nói đùa, Tề Vương thế tử là nhân vật bậc nào, chúng ta sao dám trèo cao.

Thấy hắn đến nước này còn giả bộ ngớ ngẩn, Tổ An âm thầm cười lạnh: - Thành chủ đại nhân là người thông minh, cần phải đoán được những người kia bị bắt ý vị như thế nào. Lấy địa vị và nội tình của Bùi gia, hoàn toàn có thể yên lặng xem kỳ biến, chờ thế cục sáng tỏ lại quyết định. Trói chặt vào chiến xa của ai đó quá sớm, đến thời điểm thật xuất hiện biến cố, muốn phủ nhận mình cũng không làm được.

Sắc mặt Bùi Thiệu thay đổi mấy lần, thực ra hôm nay nghe được những nhân viên kia bị bắt đều có quan hệ tới Tề Vương, đáy lòng hắn đã bất an, bây giờ nghe được lời này, hắn lập tức nghĩ đến các loại hậu quả.

Hắn trầm giọng hỏi: - Vì sao Tổ đại nhân nói với ta những lời này, là... làm thuyết khách sao.

Tổ An cười cười: - Thành chủ không khỏi quá đề cao mình, Hoàng Thượng trăm công nghìn việc, chỉ sợ sẽ không để ý tới cấp độ như thành chủ.

Sắc mặt Bùi Thiệu khó coi, nhưng rõ ràng đối phương nói là tình hình thực tế.

Lúc này Tổ An mới thở dài một hơi: - Chủ yếu là thời điểm ở Minh Nguyệt thành, Bùi tiểu thư trợ giúp ta rất nhiều, ta trả lại nàng một món nợ ân tình mà thôi. Thành chủ là người thông minh, tự giải quyết cho tốt đi.

Nói xong cũng không đợi đối phương giữ lại, nhanh chóng biến mất ở ngoài cửa sổ.

Bùi Thiệu vội vàng gọi người: - Đi gọi phu nhân tới, thuận tiện thông báo nhạc phụ đại nhân, nói có chuyện gấp muốn thương nghị.

Bất quá hạ nhân kia vừa lĩnh mệnh muốn đi, Bùi Thiệu lại gọi hắn về: - Được rồi, không cần gọi.

Thủ hạ kia khó hiểu nhìn hắn.

Bùi Thiệu trầm ngâm thật lâu, cuối cùng hạ lệnh: - Lệnh người trong phủ tạm hoãn đặt mua đồ cưới, chờ ta thông báo rồi tính.

Mấy ngày kế tiếp, Tổ An một mực chú ý động tĩnh của Bùi phủ, biết Bùi Thiệu tạm hoãn đặt mua đồ cưới, vì thế tựa hồ còn nhao nhao với phu nhân một trận, trong lòng hắn buông lỏng một hơi, biết lời nói của mình có hiệu quả.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.