Huống chi hiện tại hắn biết Ngọc Yên La là đệ tử của Tế Tửu, còn làm khó dễ như vậy, như giữa hai người có thù oán gì vậy.
Lúc này Ngọc Yên La rốt cục mở miệng: - Vị đại nhân này, mọi thứ đều phải nhìn chứng cứ, nói nhiều như vậy bất quá là cá nhân ngươi phỏng đoán mà thôi, tùy tiện bỏ tiền tìm người kể chuyện cũng có thể biên ra cố sự tương tự, đây chẳng phải có thể tùy tiện vu oan người sao?
Các quan viên mở miệng phụ họa, lúc này không phải thời điểm tranh luận đúng sai, mà là lợi ích của bọn họ và Ngọc gia buộc chung một chỗ.
Tổ An âm thầm gật đầu, Ngọc Yên La không hổ là tộc trưởng, coi như nàng thật là Mỹ Đỗ Toa, lúc này cũng quyết không thể thừa nhận, chỉ cần ấn định không phải, người khác sẽ không làm gì được nàng.
Bất quá trong lòng hắn vẫn không lạc quan, nếu đám người Hứa Vũ không có nắm chắc, sẽ làm khó dễ như vậy sao?
Quả nhiên, Tiếu Diêu lạnh nhạt nói: - Chứng cứ? Ta đương nhiên có.
Trong lòng Tổ An hơi hồi hộp một chút, chỉ thấy Tiếu Diêu lấy ra một viên Ảnh âm Thạch: - Đây là hình ảnh ta chui vào bộ lạc Xà tộc ghi chép lại, các vị nhìn nội dung bên trong, sẽ minh bạch ta nói là thật hay giả.
Rất nhanh màn sáng hiện ra, một thôn trang xuất hiện ở trong tấm hình.
Thôn trang kia bố cục hoàn toàn khác thôn trang nhân loại, mỗi gian phòng ốc giống như đất động, khiến người ta hoài nghi có thể che mưa che gió không.
Thôn dân hành tẩu ở trên đường cái nửa người dưới đều là hình rắn, nửa người trên không khác nhân loại.
Trên mặt đất khắp nơi có thể thấy được độc xà bình thường du tẩu, phối hợp trên vách tường vẽ các loại đồ đằng quỷ dị, khiến người ta nhìn liền cảm giác khí lạnh dày đặc.
Trong sân thôn trang có một pho tượng khổng lồ, đầu người thân rắn, tóc trên đầu là bộ dáng tiểu xà.
Không ít con dân Xà tộc quỳ bái, tựa hồ đang cử hành một nghi thức long trọng.
Bó đuốc màu xanh cháy lên, khiến người ta hoài nghi bên trong xen lẫn kịch độc.
Đám Xà tộc kia quỳ bái ở trên mặt đất, trong miệng tựa hồ lẩm bẩm cầu nguyện, thần sắc cực kỳ bi phẫn tuyệt vọng.
Có chút Xà Nhân tựa hồ khóc ròng...
Thấy cảnh này, Ngọc Yên La cũng kìm lòng không được từ trên ghế đứng lên.
Sau đó hình ảnh chuyển gần, mọi người rốt cục thấy rõ khuôn mặt của pho tượng kia.
Đó là một nữ nhân cực kỳ xinh đẹp, đẹp đến mức kinh tâm động phách.
Nhưng tất cả mọi người trong phòng vô ý thức nhìn về phía Ngọc Yên La, bởi vì nữ nhân trong tấm hình và nàng cơ hồ là một cái khuôn khắc ra!
Khắp nơi là thanh âm cái ghế di động, không ít quan viên đứng dậy lui lại, lấy Ngọc Yên La làm tâm điểm, xung quanh xuất hiện một mảnh không gian trống rỗng.
Hiển nhiên nhìn thấy Ngọc Yên La và Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương giống nhau như đúc, đã tin tưởng Hứa Vũ và Tiếu Diêu nói.
Tổ An quan sát pho tượng trong tấm hình, mới nhìn xác thực giống Ngọc Yên La như đúc, nhưng nhìn kỹ vẫn có không ít khác nhau.
Tuổi tác và khí chất của người trong tượng càng thành thục hơn một chút, hơn nữa toàn thân có cảm giác yêu dị và uy nghiêm, khiến người ta cảm thấy nàng phảng phất như Yêu Thần cao cao tại thượng, coi thường hết thảy thế gian.
Đặc biệt là cặp mắt kia, mỹ lệ mà nguy hiểm, dù ngăn cách hình ảnh nhìn thấy, cũng để người có cảm giác tóc gáy dựng đứng.
Khí chất của Ngọc Yên La lại khiến người như gió xuân ấm áp, hơn nữa có lẽ vì kế thừa ưu điểm của phụ thân, khuôn mặt nàng tinh xảo nhu hòa hơn.
So sánh mà nói, vẫn là Ngọc Yên La càng đẹp mắt hơn.
Lúc này Tiếu Diêu mở miệng: - Đây là Xà tộc lập tượng cho Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương đời trước, các vị chỉ cần nhìn một chút, sẽ minh bạch vừa rồi ta nói hết thảy là thật hay giả.
Lúc này dù là quan viên quan hệ thân thiết nhất với Ngọc gia cũng kinh hãi gần chết nhìn Ngọc Yên La, nơi nào còn dám thay nàng nói nửa câu.
Lúc này Ngọc Yên La cũng không có phản bác, ngược lại nhìn hình ảnh ngẩn người, trong đôi mắt tựa hồ còn có nước mắt.
Tổ An âm thầm thở dài, cô nãi nãi, biết ngươi thấy tượng mẫu thân kích động, cũng không thể ở thời điểm này bộc lộ chân tình chứ.
Không có cách, hắn chỉ có thể đứng dậy nói giúp: - Chỉ dựa vào một đoạn hình ảnh đến chứng minh Ngọc phu nhân là Mỹ Đỗ Toa, thì khó tránh khỏi quá gượng ép, dù sao Ảnh âm Thạch cũng không phải không giả được.
Trước đó không lâu hắn mới cùng Ngọc Yên La động tay chân ở trong Ảnh âm Kính, không nghĩ tới nhanh như vậy đã phong thủy luân chuyển.
Trước đó mỗi lần hắn giúp Ngọc Yên La nói chuyện, đều có một bộ phận quan viên phụ họa theo, nhưng lần này không có bất kỳ quan viên nào dám phụ họa.
Mặc dù không có bằng chứng, nhưng nhìn dung mạo tượng đá, tất cả mọi người rõ ràng là chuyện gì xảy ra.
Tiếu Diêu cau mày, Hứa Vũ nói: - Tổ đại nhân, ngươi là chỉ Tiếu huynh giả tạo Ảnh âm Thạch sao? Mặc dù Tiếu huynh có chút phóng đãng không bị trói buộc, nhưng làm người chính trực, sự tích trước kia ai ai cũng biết, nhân vật như vậy làm sao có thể giở trò bịp bợm.
