Hứa Vũ cười cười, không có trả lời, mà ra hiệu thủ hạ động thủ.
Hắn thì âm thầm phòng bị đối phương đột nhiên gây khó khăn.
Những ngày này hắn một mực phái người điều tra, có thể xác định gia hỏa này sẽ vận chuyển dư nghiệt Xà tộc, bây giờ bắt tại trận, lo lắng đối phương chó cùng rứt giậu, cho nên vụng trộm nắm thánh chỉ, tùy thời chuẩn bị trấn áp đối phương.
Những thủ hạ kia rất thô bạo kiểm tra, thậm chí thỉnh thoảng còn cầm binh khí cắm vào hàng hóa.
Tổ An cau mày: - Cần như vậy sao, hư hao hàng hóa thì làm sao bây giờ?
Hứa Vũ nghĩ thầm ngươi là lo lắng những Xà tộc kia bị đâm chết đi, có điều hắn lại nói: - Quận Công giáo huấn phải, ta đi nói một chút.
Nói xong đi tới bên cạnh xe ngựa, vừa răn dạy thủ hạ không được thô bạo, vừa đưa tay ấn ở trên xe ngựa, vận nguyên khí cảm ứng.
Có điều nụ cười trên mặt hắn rất nhanh cứng đờ, bởi vì hắn phát giác trên xe không có vật sống.
Lúc này những thủ hạ kia đến hồi báo, dùng ánh mắt ám chỉ không tìm được đồ vật.
- Làm sao có thể?
Hứa Vũ kinh hãi, vội vàng chạy tới xốc vải che của mấy chiếc xe.
Quả nhiên, bên trong có đủ loại hàng hóa, chỉ không có Xà tộc.
Hắn quay đầu nhìn về phía Tổ An, chỉ thấy lúc này đối phương lại cười cười nhìn mình: - Hứa đại nhân, tra xong chưa.
Hứa Vũ biết mình trúng kế, nhưng vẫn chưa từ bỏ ý định, thẳng thắn đi đến chiếc xe ngựa lớn nhất.
Cũng không đợi người ngăn cản, trực tiếp vén rèm xe lên.
Bên trong truyền đến hai tiếng kinh hô, chỉ thấy hai thiếu phụ xinh đẹp kinh hoảng nhìn hắn.
Đồ trang sức danh quý, lại phối hợp khuôn mặt thanh tú đẹp đẽ, làm đám dân chúng xem náo nhiệt sợ hãi thán phục.
Ở Vân Trung quận nhiều năm như vậy, hắn tự nhiên nhận ra hai người này là sủng cơ của Vân Trung Quận Công, vội vàng để màn xe xuống: - Đường đột, xin hai vị phu nhân thứ tội.
Lúc này Tổ An đã đi tới, cả giận nói: - Hứa đại nhân, ngươi đến cùng đang tìm cái gì, lại dám tổn hại quan nghi...
Nói xong dựa thế giáo huấn một trận.
Bị giáo huấn giống như cháu trai, trong lòng Hứa Vũ biệt khuất, nhưng bị bắt tay cầm, căn bản không thể phản bác, chỉ có thể không ngừng xin lỗi.
Tổ An lạnh lùng nói: - Vẫn là dựa theo trước đó Hứa đại nhân nói, tự mình đến nhà xin lỗi đi, đến thời điểm ta sẽ mời các vị đại nhân khác tới làm chứng.
Hứa Vũ biến sắc, trong lòng phẫn nộ, rõ ràng là ta đang tra ngươi, kết quả hiện tại lại bị ngươi nắm?
Đến từ Hứa Vũ, điểm nộ khí +316 +316 +316...
Nhưng lời này là hắn chính miệng nói, hơn nữa thân phận của đối phương cao hơn hắn, để hắn muốn phản bác cũng không cách nào phản bác.
Tổ An trào phúng hắn một trận, lúc này mới lên xe rời khỏi.
Binh lính ở xung quanh hai mặt nhìn nhau, cũng không cảm thấy kỳ quái gì, Hứa đại nhân bắt lão bà của người ta, hiện tại lại chạy tới tra đối phương, Quận Công cho hắn sắc mặt tốt mới có quỷ.
Trở lại trong xe ngựa, Sở Cơ và Liễu Cơ lo lắng nói: - Không nể mặt mũi như vậy, chọc giận họ Hứa, hắn nhìn chằm chằm chúng ta thì làm sao bây giờ?
Tổ An cười cười.
- Đang sợ hắn không nhìn chằm chằm chúng ta đây.
Thông qua Ngọc Tông quan sát tình hình, quả nhiên Hứa Vũ mang người theo ở phía sau, hiển nhiên là muốn tra rõ ràng mình rốt cuộc muốn làm gì.
Sở Cơ nhịn không được vỗ ngực: - Dọa ta một hồi, vừa rồi ta còn tưởng lộ tẩy, ngươi đến cùng giấu các nàng ở nơi nào.
Tổ An cười không nói, đương nhiên là thông qua Đường Điềm Nhi đưa đi.
Ngạn ngữ nói thỏ khôn có ba hang, Trấn Viễn thương hội làm lớn như vậy, không có khả năng không lưu lại thủ đoạn chạy trốn.
Bọn họ có mật đạo thông ra ngoài thành, lần này vận chuyển Yêu tộc rất quan trọng, bọn họ không dám mạo hiểm, cho nên thông qua mật đạo bí mật đưa đám người Tinh Nô ra ngoài.
Nhưng trong khoảng thời gian này Hứa Vũ tra quá nghiêm, nên hắn liền gióng trống khua chiêng làm ra nhiều đội xe như vậy, giả vờ muốn dùng xe ngựa mê hoặc mọi người, sau đó sử dụng một đội xe chuyên chở Xà tộc ra ngoài.
Hứa Vũ tự cho rằng đã khám phá mưu kế của hắn, nhưng không biết hắn chỉ muốn hấp dẫn lực chú ý của đối phương mà thôi.
- Tiếp xuống chúng ta đi đâu?
Liễu Cơ tò mò hỏi.
- Các ngươi đi thẳng về phía trước, giả vờ ta còn ở trong xe ngựa, đến biệt viện ở quận bên nghỉ ngơi một thời gian ngắn.
Tổ An đổi y phục, hắn làm ra động tĩnh lớn như vậy, tự nhiên không phải vì yểm hộ Đường Điềm Nhi đưa những Xà tộc kia, mà muốn nhân cơ hội này điệu hổ ly sơn, chế tạo cơ hội cứu Ngọc Yên La.
Liễu Cơ và Sở Cơ đỏ mặt, mặc dù mọi người ấn ái nhiều lần, nhưng các nàng đều rõ ràng người này không phải Quận Công.
Hai nữ đều đoán ra thân phận của hắn, nhưng ăn ý không muốn cầu nhìn hình dáng của đối phương.
Cũng chỉ như vậy, các nàng mới có thể tiếp tục lừa mình...
