Bởi vì ngày bình thường bọn họ thay quân, cho nên những người này ra ngoài, lực lượng thủ vệ các nơi sớm đã quen, thậm chí còn chào hỏi.
Ở dưới Đát Kỷ khống chế, những người kia cơ giới đáp lại, Tổ An và Ngọc Yên La thì cúi đầu xen lẫn ở trong đội ngũ.
Nửa đường cũng có mấy lần xém lộ, có vài thị vệ đi ngang qua nhịn không được quay đầu nhìn cái mông của Ngọc Yên La, luôn cảm thấy thị vệ này rung động lòng người, rất muốn ôm hắn vào trong ngực...
Ý nghĩ này vừa sinh ra, bọn họ đều giật mình, ào ào cho rằng mình biến thái, nên ai cũng không dám lộ ra, này mới để hai người lừa dối vượt qua kiểm tra.
Thấy cách cửa càng ngày càng gần, tâm tình của Tổ An cũng nhẹ nhõm không ít, nguyên khí truyền âm nói: - Mị lực của ngươi thật quá lớn, dù mặc nam trang cũng dẫn tới nhiều người quay đầu.
Ngọc Yên La khẽ gắt: - Đáng tiếc có người mặt mù, không biết ta đẹp mắt như thế nào.
Tổ An: - ...
Không nghĩ đến lại dời đá nện chân mình.
Ra cửa, hai người vừa thở phào, kết quả bên cạnh đi tới một đội nhân mã: - Chờ một chút!
Tổ An giật mình, bởi vì hắn nghe ra là thanh âm của Tang Hoằng.
Ngọc Yên La cũng khẽ biến sắc, hiển nhiên ở thời khắc sống còn bị người ngăn lại, thật sự rất khó chịu.
Bất quá hai người đều rõ ràng Tang Hoằng tâm tư kín đáo, lo lắng bị nhìn ra sơ hở, ào ào cúi đầu xuống.
Rất nhanh Tang Hoằng dẫn một đội người tới bên cạnh bọn họ: - Ngọc phu nhân bây giờ thế nào?
Hắn được Tổ An nhờ vả, tự nhiên không muốn Ngọc Yên La xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
- Hết thảy đều tốt.
Thị vệ cầm đầu kia đáp, hắn bị Đát Kỷ tẩy não, căn bản quên vừa rồi phát sinh cái gì, chỉ nghĩ mình như ngày bình thường tan ca.
Ngọc Yên La âm thầm bội phục, cô nương thần bí kia thật lợi hại, nhãn thuật của mình tuy lực sát thương mạnh, nhưng nhiều khi ngược lại không hữu dụng bằng nàng.
Tang Hoằng gật đầu, quay người rời đi.
Tổ An và Ngọc Yên La buông lỏng một hơi, cuối cùng cũng hữu kinh vô hiểm.
Ai biết Tang Hoằng vừa bước ra một bước, bỗng nhiên dừng lại, xoay người quát nói: - Chờ một chút, hai người kia ngẩng đầu lên, sao ta chưa thấy qua các ngươi?
Tổ An âm thầm hô hỏng bét, hắn không ngờ tới Tang Hoằng tâm tư kín đáo đến trình độ này, ngay cả mỗi một thị vệ cũng nhớ.
Ai, sớm biết như vậy, trước đó không nên ủy thác hắn đến bảo hộ Ngọc Yên La.
- Chúng ta mới tới...
Tổ An đương nhiên biết giải thích như vậy không cách nào giấu diếm được Tang Hoằng, vừa trả lời liền kéo Ngọc Yên La bỏ chạy.
- Bắt lại!
Tang Hoằng tâm tư tỉ mỉ, làm sao có thể lỗ mãng đả thảo kinh xà, trước khi mở miệng đã lặng lẽ ám chỉ thị vệ chuẩn bị.
Hai người vừa lao ra, đối diện phóng tới một đống kình nỏ, những kình nỏ quân dụng này đủ để xuyên thấu giáp da Yêu tộc, cũng có thể xuyên thấu nguyên tố phòng ngự của tu sĩ.
Này chỉ phân phối cho tinh duệ trong quân, không nghĩ tới Hứa Vũ dốc cả vốn liếng, trong bóng tối triệu tập một nhóm nỏ thủ mai phục ở bên ngoài.
Tổ An vung yêu đao, đẩy những cung nỏ kia ra.
Lấy tu vi của hắn bây giờ, cũng cảm thấy hổ khẩu run lên, có thể nghĩ lực lượng của nó kinh người như thế nào.
Cùng lúc đó, Tang Hoằng đã ngăn ở trước hai người.
Thị vệ phía sau cũng ào ào rút đao xông lại.
Trước đó Hứa Vũ thiết lập hệ thống phòng ngự lập tức khởi động, trong phủ vang lên tiếng cảnh báo, thanh âm hùng hậu kia rất nhanh truyền khắp toàn bộ Vân Trung thành.
Cùng lúc đó, từng chùm pháo hoa từ trong phủ bắn ra, hiển nhiên là song bảo hiểm, vì cảnh báo xung quanh, triệu tập nhân viên xa gần tới trợ giúp.
Bên Bạch Vân Hồ, bách tính qua lại thỉnh thoảng đưa ánh mắt nhìn về phía một đại mỹ nhân phong thái yểu điệu, đặc biệt là đôi chân dài quá hút mắt.
Rất nhiều người thậm chí muốn bị đôi chân này giẫm lên, nhất định rất dễ chịu a.
Chỉ bất quá mọi người chỉ có thể tưởng tượng mà thôi, vừa rồi có vài kẻ xấu xa muốn tới đùa giỡn, kết quả đều bị tửu quỷ ném vào hồ, ở trong trời đông giá rét, bị ném vào xem như mất nửa cái mạng.
Ai, mỹ nữ chân dài xinh đẹp như thế, sao lại xem trọng một tửu quỷ chứ.
Không ít người bóp cổ tay thở dài, nữ nhân dung mạo xinh đẹp, ánh mắt đều mù sao.
Lúc này trong lương đình, sắc mặt Tiếu Diêu khó coi nói: - Miệng đám gia hỏa kia quá nát, ta đi giáo huấn bọn họ một chút.
Khương La Phu cười nhẹ nhàng ngăn cản hắn: - Bị chửi ta cũng không tức giận, sư huynh cần gì phải tức giận.
Tiếu Diêu hậm hực hừ một tiếng, vẻ mặt khó chịu.
Khương La Phu nói: - Vừa rồi đề nghị ngươi quay về sư môn, suy tính như thế nào?
Tiếu Diêu trầm mặc, sau một lúc lâu mới nói: - Trong lòng ta cực kỳ tôn kính lão sư, đồng thời cũng rất hoài niệm thời gian ở học viện, chỉ bất quá ta còn có sự tình chưa làm xong, nếu bây giờ trở về sư môn, trở thành đệ tử học viện, hành sự khó tránh khỏi sẽ bó tay bó chân.
